Thứ Tư, 5 tháng 7, 2017

HỒI ỨC CHIẾN TRẬN

THÂN TẶNG TẤT CẢ ĐỒNG ĐỘI ĐÃ ĐI QUA CHIẾN TRANH

Phi lộ : Kính thưa quý vị !
Chiến tranh đã lùi xa vào lịch sử, con người sẽ biến đổi theo thời gian, xã hội không ngừng phát triển . Núi non, trời biển ...đều thay đổi duy một thứ vẫn còn nguyên vẹn đó là tình bạn trong chiến tranh. Ở đây tôi xin mượn cách gọi của bạn bè là " TÌNH ĐỒNG ĐỘI ".
    Tôi không kì vọng gom được tất cả vũ trụ vào một trang viết nhưng cũng cố gắng hết sức góp nhặt hình ảnh, bài viết, ý nghĩ của mọi người để làm lưu niệm cùng đọc lại . Rất mong mọi người cùng tham gia hưởng ứng .
CHUYỆN CỦA BẠN KỂ :

KỈ NIỆM VIỆT -  LÀO



Cảnh thanh bình
Sau khi chốt ở Pắc Xoòng, đến gần tuần đơn vị chúng tôi được lệnh rút về tuyến sau, cũng vẫn là huấn luyện học chính trị, đón tân binh từ bắc vào để bổ sung cho các đơn vị, đi cải thiện đi kiếm củi về cho nhà bếp đại đội. Đúng là thời gian này, chúng tôi ăn uống có đầy đủ hơn.
Đặc biệt lúc này, chúng tôi ai có tiền kíp của Lào thì ra bản mà mua xà phòng ca may, thuốc lá hút (xin nói là xà phòng ca may của Thái hồi đó nó thơm lắm không như bây giờ, thuốc là salem thì một thằng hút cả trung đội đều ngửi thấy). Thỉnh thoảng chúng tôi cũng mang quần áo ra bản, đổi gà hoặc chó về cho cả trung đội liên hoan. Xin nói ở Lào họ gọi con chó là tuma, con gà là tucay. Nói tóm lại tiếng Lào nó na ná như tiếng Thái của người Việt Nam. Bởi vì sao tôi nói vậy bởi hồi đó có anh em người dân tộc Thái, được bổ sung vào đơn vị, tôi dẫn họ ra bản mà họ nói chuyện với người Lào như gió rồi, trong khi đó mình ở Lào hai năm trời, mà mình chỉ biết những từ như hỏi đường, xin ăn, xin rau, hoa quả, hoặc đổi chác các thứ mà thôi.
Thực lòng mà nói có ở Lào mới biết họ hiền lành và chất phác lắm, và họ cũng rất hảo tâm nhiều lần tôi đi cùi gạo đói tôi vào bản xin ăn họ cho liền. Nhưng với điều kiện đừng có ăn hết típ xôi họ đưa cho, mà bắt buộc phải để lại một ít xôi trong típ cho họ vì họ kiêng, nếu mình ăn hết họ cho là năm tới họ sẽ bị mất mùa. Còn vẫn đói họ lại đưa típ khác cho mà ăn, ăn thoải mái khi nào no thì thôi. Thưa các bạn hồi ấy dân Lào là vậy đấy họ tốt bụng làm sao và cũng thật thà làm sao vì đơn vị tôi ở gần bản nên tối nào không sinh hoạt là chúng tôi lại kéo nhau ra bản chuyện trò, uống rượu phòn năm vông, gái Lào họ cũng thích bộ đội Việt Nam lắm các bạn ạ, chỉ có điều lính tráng bọn tôi chẳng thằng nào dám liều. Bởi vì lớ xớ mà con gái họ có chửa, thì họ kéo cả bản vào đơn vị họ bắt đền. Đơn vị tôi có trường hợp như thế rồi, thằng nào tỉnh ra khua khoắy tí thôi thì còn được.
Thưa các bạn thời gian này đúng là thời hoàng kim của đời lính chúng tôi như các cụ ta ngày xưa thường nói: ”Cuộc vui nào cũng phải có lúc tàn.” Đúng vậy, đến cuối năm 1973, đơn vị tôi lại nhận lệnh sang chiến trường miền Nam chiến đấu, những anh em nhập ngũ năm 67 hoặc 68 từng đã chiến đấu ở chiến trường Bình Trị Thiên họ tỏ ra ngao ngán và bàn tính chuyện B quay. Còn tôi đầu óc quay cuồng suy nghĩ, nhà tôi thì ở trong ngõ chợ Khâm Thiên mà cuối năm 72 Mỹ đánh bom ở ngõ chợ Khâm Thiên ác liệt lắm, thư từ gia đình tôi không nhận được không biết gia đình tôi sống chết thế nào, tôi cũng muốn B quay lắm chứ các bạn nhưng đành phải gác lại những chuyện đó để cùng đơn vị sang miền Nam chiến đấu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Đúng 12h đêm ngày mùng 1/1/1974, đoàn xe chở đơn vị chúng tôi chuyển bánh, cũng đúng vào lúc bác Tôn đọc thư chúc tết đồng bào cả nước.
Tạm biệt đất nước Lào, tạm biệt đất nước triệu voi, tạm biệt đất nước của xứ sở hoa chămpa và tạm biệt cả nhân dân Lào, người đã từng đùm bọc, cho chúng tôi ăn khi chúng tôi đói, chỉ đường tránh địch cho chúng tôi không biết đi vào và tạm biệt những cô con gái Lào, đã sưởi ấm cho chúng tôi những khi cô quạnh. Tạm biệt tất cả, tất cả những gì thân thương nhất, và tạm biệt những địa danh mà tôi đã đi qua như Pắc Xoòng, Lào Ngam, Huội Chăm Pi, bản Không Tên, bản Cháy, bản Bèn, Noọng Kin Khao, Mường Phìn, A Tu Pơ, Xalavan, bản Huội Tàu, bản Ca Đáp, Chào tất cả và tạm biệt tất cả.

Trong hình ảnh có thể có: 10 người, mọi người đang cười, mọi người đang đứng và ngoài trời

Xuân Xoăn :
HỒI ỨC LÍNH BINH BÉT
PHẦN 1
LÍNH TÂN BINH
Bài 3
Ba tháng đầu tiên mặc áo lính*
Thế là lại cầm quyết định nhập ngũ lần 2, không biết lần này có bị ra quân nữa không, trong lòng chán nản vì lần trước cắt hộ khẩu về nhập lại trần ai, khổ quá - mấy tháng liền gia đình không đủ gạo ăn vì đi lính phải cắt sổ gạo (tôi nhập ngũ đợt tiểu đoàn 34 -36 năm 1970, mặc được áo lính đúng một tuần bị trả về; sau này mới hiểu nguyên nhân do " cô người ở" của Ông Bà Ngoại tôi hồi trong Nam, nay cũng đi tập kết ra ( bà người ở này là thành phần cốt cán được bổ nhiệm phó khu Hai Bà Trưng) đã tố gia đình tôi địa chủ phản động. Sau này khi tôi ở chiến trường gia đình liên tục bị đe dọa trấn áp do đồn thổi tôi hồi chánh, chuyện này kể sau. Nhưng cũng xin nói rõ Bà Ngoại tôi tuy là địa chủ, nhưng là địa chủ kháng chiến, Bà ngoại tôi là Mẹ Việt Nam anh hùng được phong đợt đầu tiên vì có 5 con tham gia quân đội, trong đó có 3 con trai là liệt sĩ.
Buồn vui lẫn lộn trong kỳ nhập ngũ này.
Lũ về, lại hoãn, lùi ngày nhập ngũ sang tháng sau. Ừ thì hoãn, quen rồi; tôi tranh thủ ra sông Hồng vớt củi rều. Lũ đưa củi rều về thật nhiều, tha hồ vớt, chỉ sợ không có chỗ chứa. Tất cả củi rều tôi vớt chất đống trước cửa để má tôi ở nhà đun dần; nhìn đống củi rều to ngất, trong lòng thật thanh thản trước ngày lên đường.
Ngày 4.9.1971, từ sáng sớm Má đã giục tôi dậy ăn sáng để còn kịp giờ nhập ngũ. Ra cửa, gặp mấy ông bà hàng xóm đi làm họ chỉ bảo đi mạnh khỏe nhé. Dân thời đó quá quen thuộc cảnh nhập ngũ của thanh niên, họ coi đi lính, đi Nam bình thường như ...chúng nó chỉ về quê chơi ít ngày thôi.
Chiếc xe đạp lọc cọc đã khâu vỏ xe mấy lần của Ba tôi ( ông là trưởng phòng tài vụ thương nghiệp - Bộ Tài chính) đèo tôi đến trường Đại học Bách khoa Hà Nội nhập ngũ; ngồi đằng sau, nhìn chiếc quần cắt 2 ống xoay phía trước ra phía sau để che đoạn đầu gối rách của ông mà thương ông. Sân trường thân nhân thanh niên nhập ngũ đi tiễn ken đặc đông đặc, không thể vào được. Tôi bảo Ba ơi, Ba về đi, đông quá không vào được đâu; ông chỉ kịp nói ...con đi cố gắng hoàn thành nhiệm vụ nghe con. Chào ba, tôi sách túi len lỏi đám đông vào xếp trong hàng quân chờ đọc tên, lên xe khách nhập ngũ.
Tạm biệt Hà Nội nhé ( ngày ấy tâm tưởng trẻ con, chỉ trong nội ô 36 phố phường mới là Hà Nội, còn ra ngoại thành chỉ 20 Km giống như được đi du lịch xa bây giờ), xe chở chúng tôi đến Đại Mỗ thì dừng lại. Đây là làng dệt màn thô, vải chăng đầy ngõ xóm. Ở được 3 ngày chúng tôi nhận quân trang bắt đầu hành quân...
Dọc đường bắt đầu có lính tụt tạt, cán bộ khung chạy lên xuống hàng quân liên tục đôn đốc, quát tháo...đi như chúng mày có mà đánh với đấm. Tiểu đội tôi đến hơn một nửa là dân Gia Lâm quen vất vả ruộng đồng, chuyện hành quân là bình thường. Với tôi, là cư dân Ô Đống Mác thì chuyện đi bộ, lội ruộng, bơi lội chỉ là trò chơi; nhất là những năm sơ tán theo Bộ Tài chính về Quốc Oai thì tôi chỉ thua lính vượt Trường Sơn. Tuy nhiên... có phồng rộp một số nốt ở bàn chân do không quen đi quá xa.
Quốc Oai đây rồi, đơn vị đi tắt qua cánh đồng đâm thẳng vào thôn Nghĩa Hương, đơn vị tôi dừng chân đúng nhà Bà Tám, ngày sơ tán tôi đã từng ở trọ. Gặp lại cố nhân, vui thật vui vì 2 cô con gái chủ nhà giờ xinh quá; ừ mình giờ cũng là anh bộ đội rồi nhé, gọi anh đi..ứ ừ...cứ mày tao chí tớ. Cô gái con chủ nhà nhắc lại những ngày nghỉ học, tôi thường đi xe đạp theo dân làng vào rừng chặt củi từ nửa đêm đến tối mới về, có lần ham chặt đi lạc, bà con tỏa tìm hết hơi.
Nhìn mấy lính Hà cảnh, dân mì chính cánh trong tiểu đội chẳng biết làm chi từ chuyện múc nước, gánh nước, nấu rơm...buộc tôi và mấy thằng Gia Lâm phải đảm đương hết...và cả cuộc đời lính sau này, tôi chuyên là tiểu đội phó có lẽ từ đây.
Tạm biệt làng Nghĩa Hương, Quốc Oai, tạm biệt bạn bè Quốc Oai....mồm thì hẹn, nhưng đến giờ chân chưa bước về lại, nghĩ mà xấu hổ.
Bãi Nai
Với lính tân binh, điều đáng nhớ những tháng ngày huấn luyện quân trường thời trước 1975 có lẽ có nhiều lắm, về nguyên tắc huấn luyện tác chiến cũng na ná giống nhau như tập làm quen với việc đi rừng, leo núi thông qua việc vào rừng chặt nứa về làm doanh trại, chặt củi cho nuôi quân; rồi ngày và đêm lăn lê bò toài, tập bắn các lại súng bộ binh trên thao trường; nhưng có lẽ vất vả nhất vẫn là những đêm hành quân rèn luyện vượt Trường Sơn, đôi vai gầy đeo chiếc ba lô nặng trịch toàn gạch với đất, đôi chân phồng rộp rát buốt đi trên những con đường dài vô tận.
Trong huấn luyện, tác phong thị dân bọn tôi có mặt tương đối khác với lính tân binh nông thôn các địa phương khác như tính tự do dân “kẻ chợ” chưa vào khuôn phép, ăn nói phát ngôn bừa bãi, không theo lời giáo huấn của cấp trên; miệng lính thị dân luôn có vài câu nhạc “vàng”, nhạc phản chiến, có thể “trùm chăn” bất kỳ thủ trưởng nào không thích. Mặt thứ hai là thích nghi với điều kiện môi trường sống mới nhanh, nhưng dễ manh động nên lính tân binh Trung đoàn Thủ đô qua các thời kỳ chiến tranh có rất nhiều kỷ niệm về tính tự do kiểu chỉ biết “ta là con của bố ta, mẹ ta, ta nhớ nhà ta tút**ta về”, rồi rủ nhau công khai “Hà nội hiên ngang tút ban ngày”; thậm chí năm 1970 có một trung đoàn tân binh thủ đô từng mang tiếng chống lệnh, cấp trên phải điều quay lại Bắc để phân loại lính thu dung.
Nhưng với lính Hà Nội nhập ngũ ngày 4.9.71 có một điều không thể nào quên, khi lính ta cứ tưởng người Hà Nội đã quên mất những đứa con một thời nghịch ngợm, trèo me, trèo sấu, gây ầm ĩ trên đường phố rồi; cứ tưởng phía trước mình chỉ còn những đêm dài đeo đất, đeo gạch hành quân trên con đường hun hút, mờ mịt; cứ tưởng… chúng tôi thật không ngờ được Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Tổng tư lệnh quân đội nhân dân Việt Nam tới thăm động viên tinh thần. Cả trung đoàn đã được một lần vinh dự hô vang giữa núi rừng “ Chúc Đại tướng khỏe”, đây là niềm vinh dự của lính binh bét thị dân thủa đó. Người Hà Nội cũng không quên chúng tôi, họ đã gửi các ca sĩ nổi tiếng như Quốc Hương, Kiều Hưng, Thanh Huyền…đến hát cổ vũ những người con thủ đô mặc áo Lính đang dầm mưa, dãi nắng trên thao trường chờ ngày đi chiến trường.
Riêng cá nhân tôi có kỷ niệm thời gian huấn luyện chỉ là ca cóng kiểu tân binh (bài sau).
Rồi cái gì đến sẽ đến, khoảng giữa tháng giêng năm 1972, Trung đoàn tân binh nhập ngũ ngày 4/9/1971 thuộc Quân khu Thủ đô hoàn thành khóa huấn luyện chiến đấu một cách mỹ mãn. Lệnh cấp trên cho toàn bộ lính trung đoàn nghỉ phép để đi B; đêm ấy, cả vùng đất Bãi lai, Lương Sơn, Hòa Bình như không ngủ, lính ra, lính vào lửa đuốc, ánh sáng đèn phin sáng rực đường mòn vào bản; người thì thanh toán nợ nần các quán nước, đứa thì đi bán hoặc đổi nốt quân tư trang lấy ít tiền về phép hay liên hoan.
Ngày hôm sau đơn vị hành quân ngược về Hà Nội, vài ngàn lính trẻ nội thành tỏa dần về năm cửa ô như chất xúc tác thấm dần, thấm dần làm đường phố sôi sục lúc nào không biết; người dân Thủ đô năm đó hình như vui hơn, bọn con gái cùng đôi lứa nhí nhảnh hẳn lên trong ngày giáp tết. Hà Nội những ngày này, phố xá như được mặc áo mới, đường hoa nhất là hoa đào đỏ rực Hàng Lược; Đường Hàng Đào, phố Huế vẫn leng keng tiếng tầu điện ngược xuôi rộn rã, Hà Nội thanh bình, nhộn nhịp người đi sắm tết như chưa hề có cuộc chiến tranh phá hoại, chưa hề có cuộc chia ly nào vậy.
Ảnh lấy trên mạng: Hà nội thời chúng tôi đã sống: Trận lụt lịch sử trước khi chúng tôi lên đường - điều một đoàn tàu chở đầy đá lên cầu Long Biên để trấn rung cầu.
Ghi chú:
1. * đợt đầu sau 3 tháng, một tiểu đoàn bổ sung chiến trường Bình trị thiên và Quảng Đà, 2 tiểu đoàn còn lại 5 tháng sau mới đi B.
2.**Từ “tút” cách nói lóng của bọn tôi thủa ấy, ám chỉ đào ngũ về thăm nhà ít ngày rồi lên đơn vị tiếp tục huấn luyện.


Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: mọi người đang ngồi, đồ uống, bàn và trong nhà


Lâm Nguyễn
 Đợt 4971 lúc đầu do thiếu cán bộ khung nên dồn lại thành 2 tiểu đoàn 48,50. Sau tách ra hình thành d mới là 52. Ngày 22/12/71 d50 lên đường nhận nhiệm vụ, trong đó có 1 số về phòng không
Xuân Xoăn Trong đó một số anh em vào thẳng Bình Trị thiên và mặt trận Quảng Đà. Hiện trên trang mạng này XX mới nối được với Lê? đánh Hiệp Đức...
Huynh Le Chào đồng đội Xuân Xoăn tối 26 này bon tôi lại vào ĐN và lên Hiệp Đức tiếp tục tìm mộ liệt sỹ cũng cùng nhập ngũ 4971.
Bùi Thượng Toản Lính d50 phân tán đi nhiều đơn vị, cả bộ binh, cả các binh chủng. Tôi biết Sơn hiện ở Lê Thánh Tôn, ăn Tết 1972 ở Quảng Bình, vào chiến trường Quảng đà...
Lương Bằng Bác Sĩ Bạn Lâm đúng ! Tôi đi đợt ấy về F367 É61 đóng ở Lệ Thủy, Quảng Bình. Tôi cũng là người tham gia Hiệp Đức Quảng Nam phối thuộc D14 Quân khu 5 ( Khi ấy chưa hình thành F 711 ) Đại cao 12,7 mm với D8 E38 và cũng chính tôi bắt sống Tiểu đoàn trưởng D8 trên...Xem thêm
Lương Bằng Bác Sĩ Huynh Le có nhớ vụ cưa đạn đánh cá Thu Bồn thằng Hoa chết anh Liên (Rỗ) và mấy người bị thương không ? ngay trong phiên chốt của mình, tí là toi. Chôn nó ngay trên chốt, 3 ngày sau bắt mang xuống, giờ không biết gia đình nhận được mộ của nó chưa nữa ?
Huynh Le Lương Bằng Bác Sĩ F711 thành lập tháng 11/1971 nhé.Còn vụ cưa đạn là Điền nhé.
Dien Quang Luu Bãi Nai đồng hương ơi (:-
Xuân Xoăn Dien Quang Luu ơi, tôi tưởng Bãi Nai - Tân Lạc ghép chung được chứ, mình xa lâu quá không chính xác.
Dien Quang Luu Ảnh : Thăm lại Dốc bụt bãi Nai .
Duc-Son Luu Bãi Nai là ở Kì son , có suoi Thần và dốc Bụt , D52 mình ở dốc Bụt còn bọn 48-50 thì ở suoi Thần , gần đường 6 hon , trốn về nhà dễ hơn , còn Tan Lac là ở Muồng Chùa , phải qua thị xã , qua dốc Cún , cách nhau 30 KM nghe cha
Xuân Xoăn Đại đội tôi,trung đội tôi, tiểu đội tôi nằm ngày vị trí đầu tiên khi vào đó. Thích xồm tôi chuyên cà khịa nó, cứ đợi nó ra một mình để bụp nhưng nó biết lúc nào ra cũng một tốp KS. QS cùng đi.
Xuân Xoăn Duc-Son Luu lại sai, tiểu đội tôi ngay gần con suối. Lội qua là ra đường nhựa, nối mấy cô chuyên bán kẹo dồi đó.
Duc-Son Luu Xin lỗi , hon 3km mới ra đen duong 6 , ông có tút về lần nào khong mà thang chet cãi thang khiêng
Duc-Son Luu Thich Xom sau này là A truong khung đó XX
Xuân Xoăn Ơ...lính đại đội 39 ở gần đường mà. Ai đại đội 39 giơ Tay!.
Huynh Le Duc-Son Luu Tôi ở C36,D50 ngay dốc Bụt.
Duc-Son Luu Chac anh o cai C xa nhat đó , sau đó là D52 chung toi
Xuân Xoăn Huynh Le ơi, khi vào báo nhé, nằm nửa tháng không rượu không tất cả cố khỏe để ngồi uống với đồng đội một cốc sau 47 năm nhập ngũ chứ.
Có tuổi nó cứ như đùa, khỏe thì uống như voi, GUT nữa tháng không một giọt cũng chẳng thèm thế mới lạ.
Hy vọng 26 ngồi với Lê.
Huynh Le Xuân Xoăn tôi vào đến ĐN khoảng 22 giờ nếu bay đúng ,sáng hôm sau đi Hiệp Đức.Anh Inbox cho tôi số điện thoại,hy vọng sau bao năm gặp lại đồng đội 4971.
Nguyễn Phùng Nhân sau này ra C39 D52.ở gần đường.số anh em ở D50 đi trước vào mặt trận Quảng-Đà.ngưoi hì sinh ,người bị thương,gặp nhau lại kể cho nhau những chuyện vui buồn của 1 thời.số anh em còn lại lấy ngày4-9 gặp nhau.cũng bảo tôi đến Xuân Xoăn
Nghĩa Tran Huynh Le c36 d50 là đơn vị đóng quân sâu nhất của trung đoàn sát với dốc bụt, (tôi là lính c36), còn d52 đóng quân gần bãi Nai nhất,(Sơn nhớ nhầm rồi.)d48 đóng gần suối Mon ( không phải suối thần).Lính tráng hồi đó hay hát: "nay bãi nai lạnh giá,mai suối mon rừng sâu..."
Huynh Le Nghĩa Tran tôi với anh cùng đại đội, anh về Đễnh học còn tôi với Vi Tuyên cùng về Quảng Nam Đà Nẵng. Vi Tuyên được trao trả 1973 tại sông Thạch Hãn.
Bùi Thượng Toản Nghĩa Tran phát biểu chuẩn hơn Duc-Son Luu, hehe..
Minh Vuong Phải Trưởng C36 là anh Bửu người Nam , lán trại C dựa lưng sườn đồi ở tít trong sâu , trước mặt có con suối với nhà bếp gần đấy . B trưởng tôi là anh Cơ rất hiền ,...Có lẽ ta cùng C đó , anh Nghĩa Tran , Huynh Le ...ạ ?

Nhớ Thích xồm dáng to , xốc vác ...Đơn vị cử tôi và mấy AE nữa về nhà gần Lò Đúc , để làm đám hỏi , đám cưới cho a. ta ....Xem thêm
Xuân Xoăn Huynh Le đã làm xong việc chưa?.
Nghĩa Tran Minh Vuong a.Bửu người Bạc liêu là c trưởng c56 d60 là đơn vị mình huấn luyện đợt đầu. Còn c36 vị trí đúng như vậy( trước mặt có con suối nhỏ,nhà bếp gần đó,lán trại dựa lưng vào sườn đồi).c trưởng c36 là anh Ba người khu bốn,cvp là anh a Tuấn ( trẻ nhưng đã hơi hói) người Hà nội. 
Minh Vuong Nghĩa Tran nhớ giỏi thật - qua anh , tôi mới nhớ ra nhiều . Mà đặc biệt , chúng ta nhiều cái CÙNG quá nhỉ : đồng học , đồng ngũ , đồng đơn vị suốt từ C36 ...cho đến vào chiến trường , rồi nay ...gốc Hà Thành mà hộ khẩu ở TP HCM .

Hihi ...Mời các đđ cụng ly mừng Hồi Ký của Xuân Xoăn nhé !

Huynh Le Xuân Xoăn chiều nay xuống ĐN có việc cần giải quyết,và có thể sẽ trở lại HĐ khi công việc xong.
Huynh Le Trở về ĐN vào B C H Q S quân khu 5 kiểm tra lại hồ sơ .Sáng nay mấy ae chúng tôi có mặt ở nhà hát Trưng Vương để dự lễ,kỷ niệm 50 năm ngày thành lập mặt trận.
Xuân Xoăn Huynh Le số điện thoại tôi đã nhắn cho Lê. Cho tôi số Lê để biết với.
Chung Lê Độc bài ' tủy bút ' của đồng đội , mà minh liên tưởng của thời kỳ nhập ngũ , Hà Nỗi nước sống Hồng lên to , vỡ đê ngoại thành , hoàn ngày nhập ngũ đợt một nhận giấy báo lần hai vào thời khắc lịch sử đi vào ký ức đời mình 4/9/1971 . Và đốc Bụt , Bãi Nai ,,,Tân Lạc Hoà Bình ,,,như một cuốn phim quay lại lại cuộc đời mình ,, ,,,
Lương Bằng Bác Sĩ Chính xác !
Bùi Thượng Toản Cái đoạn về Tết từ Bãi Nai, chắc Xuân Xoăn nhầm. Cả d52 dã ngoại và tập bắn bia lập lòe ở Tân Lạc, sau đó hành quân về Mỗ rồi nghỉ tết, chứ có phải từ Bãi Nai đâu... Mà hồi ấy không phải QK Thủ đô nhé xiều. Chỉnh một chút đọc sẽ sướng hơn 
Xuân Xoăn Thấy "hồi ức lính" của Vũ Công Chiến cũng viết như Bùi Thượng Toản góp ý, nhưng thôi chấp nhận sai "dễ thương" vì XX cứ nhơ nhớ chưa ra...thôi cứ để Toản và anh em phê bình quán triệt đa, nhận sai sau.
Đặng Đình Thắng Toản nói đúng đó về phép và trả phép đều ở Đại Mỗ . Ngày đó gọi là Bộ tư lệnh Thủ Đô nhé .
Huynh Le Bùi Thượng Toản về Quảng Đà không có Sơn.Ngày 1/7/2017 này kỷ niệm 50 năm ngày thành lập mặt trận 44 tổ chức ở Đà Nẵng.
Lương Bằng Bác Sĩ Có Sơn và Sinh Hà Nội nhưng đều là xạ thủ đại liên rất cừ ở C4 D8 E38 F711. Hồi đánh Hiệp Đức chỉ có E31(V600) và E38 (V800) do Sư 2 để lại . Khi đánh Quế Sơn được tăng cường E270 từ Huế - Trị Thiên vào và các đơn vị khác cỡ Trung Đoàn ( Pháo 130, Cối...Xem thêm
Bùi Thượng Toản Ông ấy kể nhiều trận ở QNam mà. Để tôi xác minh lại.
Huynh Le Tôi đã inbox cho anh rồi đó.
Xuân Xoăn Tôi đã nhận được rồi Huynh Le. Biết ở nhà hát Truong Vương nhưng không ra được cái chân đau hơn tháng rồi không đi đâu được. Ăn ngon một chút là lại đau. Chán quá, nhà tôi gần phi trường.
Huynh Le Chúng tôi có 5 đồng đội 4971.T
Lương Bằng Bác Sĩ Huynh Le có nhớ vụ cưa đạn đánh cá Thu Bồn thằng Điền chết anh Liên (Rỗ) và mấy người bị thương không ? ngay trong phiên chốt của mình, tí là toi. Chôn nó ngay trên chốt, 3 ngày sau bắt mang xuống, giờ không biết gia đình nhận được mộ của nó chưa nữa ?. Anh Lương Cao thế bị kỷ luật vụ ấy .
Huynh Le Anh ở C nào?
Lương Bằng Bác Sĩ Thành thực là em quên mất rồi ạ ! Em ở cùng Vi Tuyên, Minh Trố, Cường , Hùng Mổ, Trung Đội của Anh Dậu í ạ . Hồi ở Bãi Nai ấy em có nhiều tội lắm ạ ! Ví dụ như : Đánh thằng Thoảng vì nó chửi em. Em còn dẫn cả Tiểu Đoàn đi lạc ở Lương Sơn nữa. ... nhưng...Xem thêm
Huynh Le Tôi nhận ra Bằng rồi nhé(Bằng tụt tạt) có nhớ Huynh không?
Lương Bằng Bác Sĩ Em xin nộp thằng bạn thân cho các bác điều tra, xét hỏi !
Lương Bằng Bác Sĩ Huynh Le ơi em quên mẹ nó mất rồi ! thông cảm cho nhé ! Nghe có hơi Quảng Nam đó !
Huynh Le Huấn luyện ở Hòa Bình Bằng ở cùng với tôi C36 nhé.
Huynh Le Hay tụt tạt,ở Sơn Thạch và Sơn Khánh có đúng không nào.
Lương Bằng Bác Sĩ Huynh Le lúc ấy là cái gì thế ? Biết Minh Trố, Vi Tuyên không ?
Nghĩa Tran Lương Bằng Bác Sĩ Trường còi nhập ngũ 1/71 ở d42 làm a trưởng d50 đi B năm 1972 cùng với d60 vào Quảng trị.Vậy là ông ở cùng trung đội tôi đấy b2,c36,d50 anh Vũ bá Dậu làm b trưởng, Vi Tuyên từ hồi lính đến giờ không gặp,vì tôi xa Kim liên từ năm 71 .
Huynh Le Vi Tuyên bị bắt khoảng tháng 8/72 ở Sơn Trung,Quế Sơn.
Huynh Le Lương Bằng Bác Sĩ có biết Sinh ở Lý Nam Đế và Chỉnh ở Khâm Thiên không. Quốc hàng bột hy sinh ở Nghĩa Hành kg.
Huynh Le Lương Bằng Bác Sĩ có biết Thịnh đen Hàng Bột kg.Tôi nhìn ảnh là nhận ra Bằng rồi.Có khỏe không vợ con thế nào,ô là bác sỹ hả.
Huynh Le Lương Bằng Bác Sĩ Minh Trố có cùng đoàn 1004 đâu.
Lương Bằng Bác Sĩ Huynh Le Bạn đúng ! nó trốn về !
Lương Bằng Bác Sĩ Huynh Le Thịnh đâu ? giờ ra sao rồi ! Nhớ Thịnh .
Lương Bằng Bác Sĩ Nghĩa Tran Nói đúng rồi ! Ngày chia tay anh Dậu khóc tiễn tụi mình đi Quảng Bình.
Huynh Le Tôi đã gặp Thịnh đen năm 2015 thỉnh thoảng vẫn liên lạc với nó,tưởng nó chết ở Hiệp Đức,khi ấy chân nó chỉ bằng ống giang thôi.
Lương Bằng Bác Sĩ Nó đi nạng suốt !
Lương Bằng Bác Sĩ Nghĩa Tran Có nhớ vụ đào sắn ở Bãi nai không ? Cả đơn vị xếp hàng điểm danh Anh Dậu hỏi " Ai nhổ sắn " Vi tuyên bước ra nhận tội thay hết ! Ai cũng biết là nó liều mình chịu kỉ luật để cứu anh em ! Nghĩa khí của thằng lớp 9 Đống Đa làm mình nể phục. Kh...Xem thêm
Nghĩa Tran Lương Bằng Bác Sĩ Vi Tuyên ở gần nhà mình,nó ở B13 bên chẵn,mình ở B12 cùng bên,trong thời gian huấn luyện nó hay tút về,mỗi lần về nó đều qua nhà mình để bà già gửi muối vừng lên. Mình ra quân năm77,chuyển ngành đi học luôn,ra trường thì gia đình chuyển về Nam,nên rất ít khi quay lại Kim liên vìvthees không gặp Tuyên,nhưng có lẽ lần tới ra Hà nội mình sẽ về Kim liên để hỏi thăm tin tức của nó.
Huynh Le Lương Bằng Bác Sĩ đã nhận ra tôi chưa.
Huynh Le Mai về hà nội nghỉ vài hôm tôi lên hỏi Vi Tuyên
Lương Bằng Bác Sĩ Huynh Le đang ở đâu thế ? Có vẻ bạn là gần gũi ngày xưa và trí nhớ tốt nhất trong đám này. Vì một chốc làm sao quay lại 40 -50 năm cái xoẹt được ! Bạn có tham gia đi tìm đồng đội thì trí nhớ được vận dụng nhiều, nhớ nhiều là phải thôi. Nếu có gì nhầm lẫn là rất đáng thương phải không ? Từ từ ta chỉnh lại cho nó đúng !.
Huynh Le Tôi trưa nay có mặt tại HN.Kết thúc một chuyến đi tốt đẹp.Lương Bằng Bác Sĩ.
Xuân Xoăn Rồi sao nữa...
Lương Bằng Bác Sĩ Bác nóng tính quá ! em sợ ! từ từ để em khai ! Hay bác hỏi gì em xin khai hết !?
Chung Lê Chúc các đồng đội 4971 hội ngộ và chia sẻ niềm vui , nỗi buồn ....trên trang đồng đội 4971 này
Lương Bằng Bác Sĩ Thằng Quang Hùng Khâm Thiên không biết giờ thế nào ? Ngày chuyển quân vào Quảng Bình chạy qua đám ma của bố nó . Lúc đó mình cảm thấy thương nó vô cùng.
Vanbon Pham Chào bạn, mình lính4971. Nhập ngu D48. Một thời gian sang D52.
Lương Bằng Bác Sĩ Chào bạn ! Thế cũng là đồng đội ! Chắc biết Lê Bá Trường ( B2 Kim Liên ), Quang Vinh- Hiệu là Quang Ve (B2 Kim Liên ) ?
Vanbon Pham Mình không biết, chỉ biết Tuấn, Ngọc Anh ở B4Kim liền thôi
Huynh Le Đơn vị mình làm gì có Quang khâm thiên.
Lương Bằng Bác Sĩ Quang Hùng nhà gần ngã tư . Có thằng " Thời Mộc " (Bạch Mai) chắc dẽ nhớ vì nó " Chắc Kết nạp Đoàn trong kheo " ! mình gặp nó 1976 nó bảo đang đi xin việc !
Huynh Le Không có Quang nhé
Lân Phạm Ngọc Bằng mở rộng ghê nhỉ nhập vào hội 4971 nữa à. Tuần tới tôi vào SG hẹn gặp nhau nhé
Lương Bằng Bác Sĩ Mình đủ tư cách nói chuyện với các bạn ở đây mà !?
Lân Phạm Ngọc Tốt thôi càng vui chứ sao. Kể có dịp nào ông ra ngoài này dự hội 4971 thì mới hay, 4/9 năm nào cũng tụ họp
Lương Bằng Bác Sĩ Lân Phạm Ngọc cám ơn bạn mình mới biết các bố nhí nhố với nhau đã lâu . Thằng thì còn sáng suốt , cũng có đứa lẩm cẩm như mình rồi . Nhưng vẫn vui. Mấy ông ở gần nhau ôn kỉ niệm, nhỡ có quên còn có người nhắc . Xưa nay mình chưa gặp được ông nào là bạn...Xem thêm
Nghĩa Tran Lương Bằng BS có biết thằng Hà ở B12 bên lẻ cùng nhập ngũ 4971 không? Còn thằng Tài Nghi ở trại Găng nữa .Tôi chẳng có tin tức gì tụi nó cả. Hồi huấn luyện còn vụ thằng gì ở trung đội mình tút về rồi dính lậu,lên đơn vị nó để mấy ngày sưng như ống điếu ục chảy mủ thối hoắc nó mới cho đi tiêm?.Tôi hiện sống ở Sài gòn,hôm nào gặp nhau nhé...
Lương Bằng Bác Sĩ Ôi ông bạn vàng ! Thật là quý , Lâu quá rồi mình chỉ loáng thoáng nhớ như vậy thôi. Mấy chục năm nay có gặp ai đâu ? Mỗi Lũy lại ở Bộ đội Tỉnh Quảng Đà , mình mới đem ông í vào đây ! ĐT của mình 0907038734 .
Lân Phạm Ngọc Có phải Hà hồi huấn luyện ở Bãi Nai làm liên lạc không?
Huynh Le Bằng nói chuẩn đấy,ở trong D14 mình về Quảng Nam,Đà Nẵng tôi hay tham gia cùng anh em ở các tỉnh khác nữa.Ông vào SG sống đã lâu chưa?.Hôm qua thấy ô xuất hiện trên trang đồng đội 4971,tôi nhận ra ô ngay,mặc dù đã hơn 40 năm trôi qua.Một ngày mới chúc Bằng cùng gia đình khỏe,hạnh phúc.
Lương Bằng Bác Sĩ Cám ơn bạn ! Chúc bạn giữ mãi kỉ niệm chúng mình. Khi rảnh bạn thay mặt bạn bè làm hồi kí cho mọi người đọc chơi. Không cần văn vẻ gì cả . Chỉ kể ra các sự kiện là nó đã tuyệt vời hơn mọi cuốn sách . Ví dụ như : Căn cứ Bằng thùng có 60 khẩu pháo các loại, nhỏ nhất lá 105 mm lớn nhất 175 mm cộng với Pháo từ Núi Quế và Tàu Biển phụ hoạ cứ chơi từng đợt như hợp xướng xuống Đèo Dăm, Hòn tàu và dọc dường 105 ....cày xới tung mọi thứ . Rồi B 52 rải thảm biến mấy xã miền núi Quế Sơn lở lói chẳng còn màu xanh .. Chúng mình vẫn ở trong ấy và đã trở về . Cũng có nhiều người viết lại chuyện cũ nhưng bạn biết đấy ..... rất chủ quan và trừu tượng ! Hồi ấy nghe Quảng Trị ác liệt lắm mình không tin hơn Quế Sơn - Hiệp Đức chỉ vì địa hình khác nhau và phương diện cuộc chiến, quy mô cuộc chiến khác mà thôi chứ mức độ ác liệt thì bạn biết rồi đấy ! Chất độc hoá học , B52, Pháo đủ hạng từ 61 đến 203 mm, Biệt kích, xe tăng, bộ binh ...có thiếu món nào trên bộ chưa chơi đâu ?. Mỗi vụ cắm cờ ở Sơn Viên sau Hiệp Định 1973 đã biết bao người ngã xuống !, mình còn nghe nói Sài Gòn điều cả Sư Đoàn Dù chiếm lại Nông Sơn - Thượng Đức ? Khi ấy mình đã sang Quảng Nghãi - Bình Định rồi . Chúc bạn nhiều sức khoẻ !

----------------------------------------------------------------------
Đặng Quy
Đặng Quy xin cảm ơn bạn đã ghé thăm bạn đọc cái này còn buồn hơn
KÝ ỨC BUỒN
Chuyện chưa kể về cậu tôi .
Cậu tôi sinh ra trong một gia đình có bốn chị em ,3 gái ,1trai cậu tôi là út ,mẹ mất sớm cha lấy vợ khác ,chị em trông non lẫn nhau .Tôi sinh ra chưa biết mặt cậu hồi bé tôi được ông ngoại kể cho tôi rất nhiều cổ tích ,và truyện về cậu ,hoà bình xong ông ngoại tôi được chính quyền địa phương cho trông cầu ,để lấy tiền mưu sinh ,cứ hôm nào không phải ca ông ,ông nghe nói có bộ đội qua cầu ,cả gia đình đang ăn cơm ông bỏ mặc chạy ra hỏi thăm từng người một .Có gặp con của ông không ,năm này qua năm khác ông bảo sống phải thấy mặt chết phải thấy mộ ,lúc tôi khoảng mười tuổi ông ngoại cầm thư của cậu gửi về ,và tờ báo hà tây đăng tin và ảnh ông ngoại và bà trẻ tôi ra đốt lúc đó ông ngoại tôi mới tin là cậu tôi đã hy sinh ,lúc bấy giờ cậu tôi thuộc diện ưu tiên nhà con một không phải đi bộ đội , cậu tôi ở nhà sinh con ,đẻ cái , nối dõi tông đường ,nhưng cậu tôi bỏ mặc đã tình nguyện viết thư xin lên đường nhập ngũ ,mặc dù gia đình khuyên can không cho đi nhưng cậu tôi không nghe ai cả ,ngày cậu tôi lên đường có nói xanh cỏ đỏ ngực con mới về khi tôi có gia đình tôi mới thấm hiểu được ,đẻ con ra mới biết lòng cha mẹ ,tôi muốn thay mẹ tìm mộ cậu việc mà ông tôi đã mất không làm được ,ngày cậu tôi hy sinh trung đoàn có sáu người , năm người có tên trong nghĩa trang cậu tôi thì không có tên , tôi đi tìm chưa một cơ quan chức năng nào trả lời phần mộ cậu tôi hiện nằm ở đâu ,đã được quy tập chưa .Tôi thật thất vọng không biết đi đâu tìm mộ cậu của tôi .
-----------------------------------------------------------------------
Bốn Phạm Văn
Bốn Phạm Văn Cái thằng cầm súng gương lê nó gây sự gì đấy
Ngô Trọng Tấn
Ngô Trọng Tấn Ảnh quí
Bốn Phạm Văn
Bốn Phạm Văn Ảnh này 46 năm rồi. 5 tên chết 1 còn4( ra quân về nhà mới chết) còn khi ở chiến trueoengf trở về đầy đủ cả 5 bạn ạ
Ngô Trọng Tấn
Ngô Trọng Tấn Nụ cười chiến thắng tất cả. Chúc các bạn 
Quang Vanpham
Quang Vanpham Mấy thằng này tiên đoán giỏi thật thế là đúng được lên rừng đánh nhau thật không còn phải dàn cảnh tạo dáng nữa cũng may không thấy ngót thằng nào trong đám này bọn này thọ lắm đây
Duc Ngo
Duc Ngo Lũ chúng ta trẻ con đi bộ đội

---------------------------------

Liệt sỹ Nguyễn Văn Dũng :quê quán thôn Khoái thương xã Đức bác -Lập thạch -Vĩnh phú (nay là huyện Sông lô - Vĩnh phúc ) Đơn vị C5 D8 E31 F2 QK5 hy snh và an táng ban đầu tại Gò chùa -Bình Lâm -Hiệp đức -QN.
Tìm anh Hiệp đức -Bình lâm
Quảng nam đất mẹ anh không chịu rời ?
Đồng đội anh đã giữ chân ?
Để em vẫn phải lang thang đi tìm .
Bạt ngàn ngôi mộ không tên
Chân em đã mỏi - mộ anh nơi nào ?
Lục tìm hết tập hồ sơ
Mà không có được một thông tin gì ?
Gặp người quy tập năm xưa
Thông tin vẫn cứ mịt mù anh ơi !
GÒ CHÙA anh đã hy sinh
Đường trơn dốc đứng - em leo lên tìm,
Xót xa sáu nấm mộ này
Anh ơi có phải anh còn nằm đây ???
Nhân dân đã báo chính quyền
Chờ ngày quy tập em hy vọng nhiều...
Thông tin từ những hồ sơ
Có MƯỜI liệt sĩ hy sinh một ngày,
Nghĩa trang liệt sĩ BÌNH LÂM
Có TÊN của MỘT trong MƯỜI các anh .
Chồng em Hoàng Thảo bỏ ăn
Quay ra Đà nẵng để tìm thông tin,
Trở về Thảo đến nghĩa trang
Ngoại cảm chỉ dẫn mộ anh HÀNG MƯỜI
Ngôi thứ MƯỜI MỘT anh ơi
Đã có đầy đủ thông tin rõ ràng( * )
Thất vọng em lại tra tìm
Bản đồ QUẾ THỌ -GÒ CHÙA BÌNH LÂM
Thôn MỘT Quế thọ GIÁP RANH
Thôn SÁU Gò chùa Bình lâm em tìm,
QUẾ THỌ danh sách đây rồi
Mười bốn liệt sĩ GIÁP RANH Gò chùa ,
Tra tìm số MỘ , số HÀNG
Mười bốn liệt sĩ nằm hàng THỨ HAI .
Nghĩa trang Quế thọ PHÍA ĐÔNG
MƯỜI BỐN LIỆT SĨ im lìm không tên !
Thêm lần kiểm chứng thông tin
Một nhà ngoại cảm THỨ HAI gọi về
Báo tin anh ở nghiã trang
Của xã QUÉ THỌ đã quy tập rồi.
TÁM MƯƠI cây số đường dài
Đón nhà ngoại cảm để tìm mộ anh ,
Sau khi làm lễ cúng xong
Trên tay "thầy "với chiếc que đi tìm.
Hàng SÁU ngôi mộ số CHÍN
Nghĩa trang QUẾ THỌ PHÍA TÂY bên này
Thầy bảo :" ĐẤY LÀ MỘ ANH
THẮP HƯƠNG KHẤN VÁI ĐƯA ANH TRỞ VỀ ." (** )
Em ngồi ...thổn thức...cùng anh ...
Chồng em với Đặng Ngọc Nga quay về ,
Tra tìm danh sách nghĩa trang
Nhưng NGÔI MỘ ấy CÁCH XA Gò chùa.
Thôn BỐN Quế thọ đưa về
Mất công, tốn kém chẳng hy vọng gì
Anh ơi ! em hết cách rồi
Bình Lâm -Quế thọ mộ anh nơi nào ???
Hay là ở chốn rừng sâu
Hồn anh lạnh lẽo, bơ vơ một mình ?
Đã hơn bốn chục năm rồi
Anh ơi tỉnh dậy để về cùng em !
Ngoài quê hồn của Mẹ Cha
Đêm ngày thổn thức mong anh trở về ?
Anh ơi ! Tiếng gọi Quê hương
Sao anh vẫn cứ lặng im không về ???
Để lòng em những xót thương
Để tâm không có những ngày thảnh thơi !
Thương em vất vả đường dài
Đêm về báo mộng- em tìm mộ anh !
Sao
Anh
Đi
Mãi
Không
Về
Anh
Ơi ???  
------------------------------------------
Xuân Xoăn Trong đó một số anh em vào thẳng Bình Trị thiên và mặt trận Quảng Đà. Hiện trên trang mạng này XX mới nối được với Lê? đánh Hiệp Đức...
Huynh Le
Huynh Le Chào đồng đội Xuân Xoăn tối 26 này bon tôi lại vào ĐN và lên Hiệp Đức tiếp tục tìm mộ liệt sỹ cũng cùng nhập ngũ 4971.
Bùi Thượng Toản
Bùi Thượng Toản Lính d50 phân tán đi nhiều đơn vị, cả bộ binh, cả các binh chủng. Tôi biết Sơn hiện ở Lê Thánh Tôn, ăn Tết 1972 ở Quảng Bình, vào chiến trường Quảng đà...

Lương Bằng Bác Sĩ
Lương Bằng Bác Sĩ Bạn Lâm đúng ! Tôi đi đợt ấy về F367 É61 đóng ở Lệ Thủy, Quảng Bình. Tôi cũng là người tham gia Hiệp Đức Quảng Nam phối thuộc D14 Quân khu 5 ( Khi ấy chưa hình thành F 711 ) Đại cao 12,7 mm với D8 E38 và cũng chính tôi bắt sống Tiểu đoàn trưởng D8 trên...Xem thêm
Lương Bằng Bác Sĩ
Lương Bằng Bác Sĩ Huynh Le có nhớ vụ cưa đạn đánh cá Thu Bồn thằng Hoa chết anh Liên (Rỗ) và mấy người bị thương không ? ngay trong phiên chốt của mình, tí là toi. Chôn nó ngay trên chốt, 3 ngày sau bắt mang xuống, giờ không biết gia đình nhận được mộ của nó chưa nữa ?.Chỉnh sửa
Huynh Le
Huynh Le Lương Bằng Bác Sĩ F711 thành lập tháng 11/1971 nhé.Còn vụ cưa đạn là Điền nhé.
Nguyễn Phùng Nhân
Nguyễn Phùng Nhân Huynh Le ở cùng Điền à. Điền có má lúm đồng tiền và răng khểnh nhà ở An Trạch P. Hàng Bột nghe nói chết vì cưa đạn.hồi mới nhập ngũ anh em cùng phố thường tụ tập với nhau sau này đi hết.tôi và vài ae sang D 52Xóa
Huynh Le
Huynh Le Điền cưa đầu đạn ,đầu đạn nổ năm 1973.Tôi chỉ biết Điền ở Hà Nội lính 4971 cùng đại đội nhưng khác B.Khi Điền hy sinh thì tôi đang ở trong bệnh xá của C20 của E 31 (bị thương ở ngã 3 đồng tranh)
Lương Bằng Bác Sĩ
Lương Bằng Bác Sĩ Thẽ mà nói cứ như thần ấy ! Điền cùng tiểu đội với tôi, cùng ca trên chốt Trigan luôn, nhìn thấy đầu đạn trước khi nổ luôn . Xác gói trong cái chăn vải hoa nên sau này hay gọi nhầm tên của bạn là Hoa ! Tôi có giữ 1 cái thià inox của nó làm kỉ niệm. Tội nghiệp bọn tôi chôn nó 2 lần đúng nghi thức nên chắc chắn không nhầm mộ khác được !
Huynh Le
Huynh Le Lương Bằng Bác Sĩ ông có nhớ chôn Điền ở đâu không?.Tôi biết đến đâu tôi nói thế đó.
Lương Bằng Bác Sĩ
Lương Bằng Bác Sĩ Ông hỏi thằng Hùng gì đó dùm tôi ! Gần Chỗ trước đó có chôn thằng bình
Huynh Le
Huynh Le Theo tôi Hùng bây giờ cũng hay quên,tôi gặp nó thường xuyên mà .Điền và Bình chôn cách xa nhau nhé.
Lương Bằng Bác Sĩ
Lương Bằng Bác Sĩ Huynh Le nói đúng ! nhưng gần nơi đóng quân . Chỗ ấy bị pháo kích một trận nhiều tử thương cả Bộ Đội và Thường dân . Có một Trung đội trưởng bị vết thương xuyên vào Gan lúc đang bị sốt rét. Cái Xóm đàng sau đồi đất thấp ở Hiệp Đức (Đèo Dăm xuống rẽ phải ) gần Con suối có rất nhiều Tre . Hình như cái chỗ ông gọi là Quế Thọ gì đó . Ngày xưa không biết các cái tên như bây giờ . Cái chỗ cứ trong dân để mang cơn lên Tri Gan- Liệt Kiểm ấy (Dân gọi là Nỗng Bời Lời " ).Chỉnh sửa
Lương Bằng Bác Sĩ
Lương Bằng Bác Sĩ Cái vụ lòi chân thằng Bình ra khỏi mả đất hình như quân ta bị " Nhầm " giống mình . Tết 1973 phân công đi viếng mộ đồng đội , mình với một thằng lính được phân công đi đắp mộ thằng Bình. Mình nhớ chỗ chôn nó có một cây to, cạnh bờ suối, xung quanh um tùm cỏ ....lúc tới nơi ấy tang hoang do B52, Pháo cày xới tan hết lại có một hố bom thật to. Trong khung cảnh hoà bình không còn tiếng súng, cỏ cây bắt đầu xanh tươi trong tiết trời sáng mùa xuân. Mình nhìn xuống hố bom xung quanh đất còn mới không thấy dấu vết xương người . Nhẩm thầm trong bụng rồi nói. Tội nghiệp thằng này, nó chết 2 lần . Bom bỏ trúng mộ nó rồi ! . Nghĩ vậy bọn mình làm cho nó một cái mộ gió thật đẹp bằng tình cảm của thằng Hà Nội , , lạng cỏ gà đắp kín mộ có rào chắc chắn xung quanh vì thấy đất mới Heo Rừng lại ủi như lần trước ! Lại có Khóm Lan Huệ to nở đày hoa tươi thắm. Về đơn vị báo cáo hoàn thành xong nhiệm vụ được giao ngoài rất phấn khởi, trong lòng nhớ thương Bình cứ y như nó còn sống đang ăn tết Hoà Bình đầu tiên cùng đơn vị vậy. Năm ấy địch đầu độc nhiều người chết , một đoàn gùi ăn một gói kẹo chết hết, chôn tại chỗ luôn 12 mạng người . Quân khu lệnh không cho ăn bánh kẹo đã phát ra . Bỏ đi thì phí của Giời quá, mình bàn rồi cả đơn vị bóc ra nấu thành chè . Kẹo " Ga" nấu ra thành cái thứ gọi là " Chè " nấu ra rồi phải đợi cho nguội rồi ....cho chó ăn trước , cả tiếng sau quân ta mới dám xơi vì thấy chó không việc gì !.
Lương Bằng Bác Sĩ
Lương Bằng Bác Sĩ Thế rồi Tiểu đoàn xuống các đơn vị chúc tết . Lão Chính trị viên đi cùng Trợ Lí Quân Lực . Vào C mình ổng hỏi " Đồng Chí nào mới hy sinh mộ mới rất đẹp !" cả đơn vị ngớ người ra hết !. Ông ấy hỏi tiếp đơn vị có cử người đi đắp mộ Liệt sĩ không ( Lúc ấy gọi thế là Tự Phong hết ! đôi khi vui miệng Phong luôn cho cả thằng đang sống !).
Xuân Xoăn
Xuân Xoăn Lương Bằng Bác Sĩ ơi, chính trị viên D quá quan liêu, khi hỏi đòng chínaof mới hy sinh?...
Lương Bằng Bác Sĩ
Lương Bằng Bác Sĩ " Sao không ai tu bổ mộ Đồng Chí Bình " ? ! Tôi chỉ muốn tìm chỗ mà trốn, vì không hoàn thành nhiệm vụ được giao nhưng rất mừng vì mộ bạn mình vẫn còn . Và Bình có 2 ngôi mộ là vậy. Do tôi bị nhầm. Đặc điểm của thằng bạn chết non này là khi nó chết mọi người mới hiểu và thương nó nhiều hơn khi nó còn sống chính như vậy mà nó được mọi người nhớ lâu, nhớ kĩ hơn đứa khác. NHÂN 27/7 GỬI TỚI HƯƠNG HỒN BẠN NỖI NHỚ THƯƠNG CỦA MỘT THẰNG BẠN ĐỒNG NGŨ. GỬI TỚI GIA QUYẾN CỦA BẠN , TẤT CẢ BẠN BÈ CỦA BẠN , LỜI CẦU CHÚC MAY MẮN SỨC KHOẺ TỪ ĐÁY LÒNG CỦA TÔI !
Lương Bằng Bác Sĩ Vụ thằng Điền chôn trên chốt Tri Gan ban đầu chẳng ai nói gì , 3 ngày sau bảo " Không được để đồng đội ở trận địa " , rồi bắt moi lên mang xuống . Xác đang trương phình rất là nặng kí và nặng mùi , Mất hơn 2 tiếng từ đỉnh mới xuống tới chân núi !
Huynh Le
Huynh Le Lương Bằng Bác Sĩ cố nhớ xem sau khi đưa Điền xuống chôn cất ở khu vực nào,hướng nào.
Huynh Le
Huynh Le Bằng có còn nhớ Bình hy sinh khoảng tháng năm nào kg
Lương Bằng Bác Sĩ
Lương Bằng Bác Sĩ Huynh Le Khoảng giũa 1972 lúc ấy mới chuẩn bị đánh Quế Sơn lần 1 Bình nó không đi được , bệnh rất lâu ngày rồi, chân teo cơ như Thịnh vậy ! . ( Vì mua khô đất cứng nên mới có vụ Chôn nông heo ủi mả ). Còn thằng Điền thì do Tiểu Đoàn chỉ định chỗ chôn tôi nghĩ sẽ là Ngôi Mộ mới nhất trong đám mộ của lính E38 chỉ e rằng lúc chôn nó cấp trên mình kì thị (Bị kỉ luật) không cho mằm chung thôi , tội cho nó . Theo mình ngĩ nó được chôn cất đàng hoàng trong hoà bình, đủ thủ tục phải là dễ tìm nhất ! đâu dè khốn nạn thế !?. Hai thằng bạn mình nhắc đến có đứa nào gia đình nhận được mộ chưa ? . Cái " Thủ tục " tôi nói là viết tên tuổi, quê quán, cho vào cái lọ nhỏ chôn theo, chứ lính chết " Bó Tăng " không thằng nào được vô hòm cả , "Tuý ngoạ sa trường Quân mạc vấn . Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi " ! Hồi í chết là chuyện mỗi ngày , từng giây , nghe trời đang yên lặng nghe ư ử chó gầm là biết trước có thể đi sau đó vài giây !. Tôi cũng không biết 2 bạn mình có được Phong Liệt Sĩ không nữa ?.


CHUYỆN KỂ CHIẾN TRƯỜNG 
 Những ngày mới nhập ngũ
Chuyện của Xuân Xoăn 
 Dọc chặng đường hành quân
Vươt Trường Sơn
   Mỗi trung đội chỉ có 2 tiểu đội, mỗi đại đội chỉ có 3 Trung đội . Biên chế chẳng giống Liên Xô,( Bên Tây), chẳng giống bên Tàu . Cơ chế Tam Tam chỉ ở cấp Trung đội và Tổ 3 người. Chúng đôi bắt đầu là Giải Phóng Quân " Hát trên đỉnh Trường Sơn ". Dừng quân ăn tết " Con Chuột " nơi biên giới Ta - Lào. Tổ tôi có đủ kích cỡ nhưng rất khó sử dụng thằng Dũng 1m 50, thằng Long 1m70, Tôi đứng hàng trung bình, vác không nói, khiêng là " chết em ", Chân súng 12,7 mm ba cẳng 32 Kg, Đầu bò 17 kg ( Giá súng), Bệ khoá 32 kí . Nòng 11 kg + Kính ngắm 3 Kg , cứ phải chia nhau mà vác, mà khiêng, cộng với 15 ngày gạo ăn đường. Ngày nghỉ đêm đi ....cứ thế rồi cũng tới ....Thằng Dũng ( Dũng và Kế là người sau này tôi phải đi tìm ở một chỗ có tên gọi là Rừng Xanh ) sẽ là miễn khiêng chỉ tham gia tí khi nào xuống dốc, thường thì nó chỉ phải mang nồi (B6 và B52) nhặt củi nấu cơm . Thằng Long nửa đường sốt rét ác tính ( Cứ thằng nào to thì ác tính trước cứ như một quy luật bất biến vậy) phải khiêng theo luôn. Chết tôi rồi !...thế rồi cũng xong. Thằng mập chỉ đi không, không súng, ba lô, gạo, chúng tôi mang giúp cả mà nó cứ đi không nổi ....vì thế mà người thu dung ( Đi sau cùng ) thường " Nổi đoá " vì nó ! ( Thực tế đó chứng minh, càng mập đi càng dở ) - Nó là thằng Sinh Béo " Tốt mã Giải cùi ". Ban đầu còn sợ Cọp, sợ mìn, sợ biệt kích sau mệt quá " Chết sướng hơn " không còn biết sợ chết là gì nữa ?. Chẳng thế mà thằng Sinh nó nói với thu dung có khẩu K54 : " Ông bắn tôi đi ! không đi được nữa rồi " ! Tôi cũng đang ở đấy, thấy nó cũng như mình, thư sinh vừa rời ghế nhà trường chưa hết một mùa hè mà đang ở cái địa ngục chiến tranh này cũng thấy thương thương có nói một câu gì đó động viên và mang hộ ba lô, cùng nó đi về hàng quân đang dừng chân phía trước !

C34, Hành quân xe vào Quảng Bình cuối 1971 sau đó qua Cự Nẫm vào trạm 5 bên Lào, suốt một đêm mưa gió. Một chiếc xe trong đoàn bị dính bom trên đường nhưng không ai bị thiệt mạng. Tới điểm đừng chân xuống xe, cân tay tê cóng, người và ba lô ngập trong bùn non đặc quánh như bánh đúc còn trong nồi ..đây đó vắt loe nghoe xoay ăng ten tìm phương hướng .....chúng tôi bắt đầu cuộc sống ngoài tổ quốc . Nghe bảo đây là tỉnh Khăm Muộn.


Pc : Huynh Le Bổ sung thêm cho Bằng nhé khoảng 16 giờ 30 ngày 24 tháng 12 năm 1971 Đoàn 1004 bắt đầu đi B,từ Quảng Bình đi đường 20 quyết thắng .chiếc xe đầu tiên của đoàn bị bom nhưng chỉ móp đầu xe ,nhưng không sao.sáng hôm sau đến Khăm Muộn của Lào bùn lầy lội đến đầu gối .Trên đường hành quân nặng quá anh em người thì vứt đường sữa người thì vứt bớt quần áo.những thứ gì không cần đều bị loại bỏ cho nhẹ. Lương Bằng Bác Sĩ có nhớ đoàn 1003 cũng có lính 4971 đi ngày nào không?.



Kỉ niệm Chiến trường
ĐÓN LÕNG Ở THĂNG BÌNH 
Nghe Đài Kỹ Thuật (Tình báo) nói địch sắp đổ bộ xuống Thăng Bình lệnh hành quân hỏa tốc toàn đơn vị đi phục kích từ chiều hôm trước ở một cánh " Đồng không mông quạnh " cứ vểnh tai nghe tiếng máy bay. Hồi hộp lắm vì trước khi đổ quân tụi nó thường bắn pháo và dội bom rất dữ dội gọi là " Dọn bãi , tin chắc là không còn nguy hiểm tụi nó mới đổ quân bằng trực thăng, 6-7 thằng một chiếc HU 1A , địch vừa chạm đất thì chia nhau ra mà bắn. Bộ binh bắn lính, Cao xạ thì bắn máy bay. Địch bị bất ngờ, ta thắng chắc. Chỉ cần Công sự cho chắc, giữ gáo cho hết khi dịch dọn bãi, giữ bí mật tuyệt đối, chưa có lệnh thì không nổ súng, bị thương cũng không được la. Đợi cho từ sáng tới chiều chuẩn bị ăn cơm bỗng nhiên nghe bốn bề tiếng xe tăng gầm rú, mỗi lúc một gần. Rồi súng các loại vang rền như rang bắp. Mặt đất rung chuyển. Như vậy là có bộ binh đi theo xe tăng đang càn lên bao kín đội hình đơn vị rải rác khắp cánh đồng Thăng Bình này. Quân ta nhịn đói, chịu trận nằm im chờ chết, chờ lệnh, Đến gần tối mập mờ địch rút, tiếng súng thưa thớt, tiếng súng xa dần. Rút quân ! suốt ngày hôm ấy lính ta vừa đói, vừa khát không được bắn viên đạn nào. Chính trong trận này thằng Tấn Hà Tây đã biến về phía sau mà không ai biết, mà tôi cũng không tin là nó lọt qua được lưới đạn dày đặc của địch. Tôi ở chung Công sự với nó nên không thể nói là không biết nó sống hay chết. Thế là vạ lây . Bảo nó đã chết thì không đành, lại bắt mình đi nhặt xác. Bảo nó sống đi đầu hàng thì tội cho cả gia đình của nó và nó đã thề với tôi là không đi đầu hàng, Nó nói nếu nó chết là nhà nó mất giống. Tôi đành khai thật là nó " Quay " và phải đối diện nhiều câu hỏi hay tuyệt đỉnh : Sao đồng chí không báo cáo? Sao không bắn chết ? ......tôi chỉ nói " Người khác làm như thế, chứ tôi không thể làm được " !


Pc: Huynh Le Lương Bằng Bác Sĩ ,đón lõng ở thăng bình hồi tháng mấy nhỉ,sao tôi không nghe bao giờ,mà đón ở khu vực nào.Tôi thấy ông đăng bài này lên trang,tôi điện thoại hởi Hùng nhọ đít và anh Đờn và vài anh em khác đều nói rằng có đón lõng đâu,((HAY Ô ĐI VỚI 31 HAY 38)).

Lương Bằng Bác Sĩ Ông có hỏi tụi nó có khi không nhớ tôi là ai nữa đằng khác . " Ai cũng bảo quên đi, riêng em thì em nhớ " . Nếu chúng nó có tham gia thì chúng nó biết. Nếu không tham gia trận ấy thì hoặc quên rồi thì cũng chẳng sao. Chuyện lâu rồi . Cái cần hỏi và mấu chốt để mình kể chuyện này là Thằng Tấn Hà Tây đã đi khỏi đơn vị khi nào ? Ông nói có gặp nó sao không hỏi ? ...ừ mà để làm gì nhỉ ?. Trong chiến tranh mỗi thằng một góc . không có thằng nào biết hết, nhớ hết mọi chuyện và cái biết của mỗi người chưa chắc đã đúng ! Chỉ huy mà nó biết hết chắc chết mẹ nó lính hết. Mà riêng cái của mình thôi còn không nhớ hết nổi . Riêng tôi còn tỉnh như thế này với bạn bè đã là may mắn hơn ối thằng. Bởi thế khi chấp bút tâm sự tôi đã xin phép trước. Có thể nhiều sai sót, nhầm lẫn, nhưng bạn bè sẽ đón nhận vì họ cũng là người lính 4971. Những chứng nhân của chiến tranh. Tôi cam đoan không phịa một tí nào hết . Đơn vị D14 hồi ấy có đi đánh bộ binh " Độc lập " bao giờ đâu, toàn đi " Phối thuộc " ! Chỉ " Độc lập khi " Giữ chốt " thôi ! Tôi chỉ nhìn vào kỉ niệm cuộc đời bằng chính con mắt của mình và tâm sự với người trong cuộc. Tôi không tham vọng là người Viết Sử hay Khảo cổ học. Tôi chỉ là một lính gia nhập 9471 mà thôi . Kể cho vui í mà . Sự thật nhưng có thể chưa hoàn toàn chính xác hoặc không khớp hoàn toàn cái nhìn của người khác. Thông cảm cho mình nhé !?.

Chưa bao giờ chạy xuống hầm trú ẩn hay ẩn nấp lúc pháo bắn hay máy bay dội bom ngay cả B52. Có lần sau loạt B52 tôi thấy nó bước ra từ trong màn khói đặc quánh, tóc cháy, mặt mày, toàn thân đen xịt như bồ hóng, thủng thẳng bước ra, Tôi quát : Sao mày không nằm xuống !. Nó thủng thỉnh đáp : " Giày dép còn có số anh ơi, biết đâu mà tránh, nó tránh mình, sao mình tránh nó được !?" - Con lạy bố ! - Nó là Thằng Hùng Lùn. Nghe bảo nó còn sống khỏe, Chiến tranh chỉ làm xém lông nó vài bận. Mấy đứa tinh anh thì .....số xấu !


Pc : Xuân Xoăn Câu này là đúng lính Hà hay nói: " Giày dép còn có số anh ơi, biết đâu mà tránh, nó tránh mình, sao mình tránh nó được !?". Vào chiến trường, anh em hay nói: Bom ném chưa chắc trúng, trúng chưa chắc chết, có khi bị thương được ra Bắc lại sướng...Chính vì vậy, mình cứ vô tư, mặc kệ sống chết có số cả.
- Tâm sự người lính chiến
- Phía sau lưng cuộc chiến
- Từ cõi chết trở v
- Chuyện cơm áo
- Ngày ấy lùi xa dần 

CHUYỆN VỚI LÊ PHÚC  



Phúc Lê Những cs ấy mới là cảm tử cho tq qs Mãi mấy hôm sau mới biết trinh sát hy sinh khi sang chốt công binh truyền lệnh rút Vì thế ...cả 1e cộng hòa và còn cả bọn ở hầm ngầm nống ra hy sinh hết Sau đó thôi nhé bệnh chiến tranh bạn LB ơi có chữa được kô ?
Xóa
Lương Bằng Bác Sĩ Trong đội hình E52 hành quân về Quảng Nam hồi đó là thẳng tiến ra Đà Nẵng tôi đã vào Thành Phố đã qua Cầu Đỏ hướng ra Quân Cảng thì có lệnh quay lại theo Đường 1 vì vậy tôi mới nói tôi là người người lính GPQ đầu tiên có may mắn vào các đô thị của Miền Nam , trưng dụng được Đoàn Xe Phi Long ( Đà Nẵng ) nên đơn vị mới kịp vào An Lộc , Ngã 3 Dầu Giây, Long Khánh chi viện dự bị cho chiến sự còn đang nóng bỏng đơn vị tôi có Thảo ( Hà Tây chết tại Ấp Trần Hưng Đạo . Lúc qua Quảng Nam đơn vị mình không tham chiến, toàn hành quân hoả tốc . Tôi có nói 2 lần Giải Phóng Quế Sơn là Tháng 5 (Lần1) và Tháng 12 ( Lần 2 ) , trước cái lúc Mỹ bỏ bom B52 xuống Khâm Thiên Hà Nội .
Manage
Phúc Lê Cục Qy biết thế đúng rồi Lần 2 Pđã ở Hanoi rồi .Thế B ở ldd52 từ lúc nào vậy Nâm 75 P nhận được tin đơn vi d14ldd52 lật cánh về phía Bắc gp Tiên phước và ĐN tiếp là Đồng Dù.....
Xóa
Phúc Lê Có biết anh Trường CQY Tram trưởng phẫu 13 Binh Định năm 75-76 khônh
Xóa
Lương Bằng Bác Sĩ Phúc Lê ơi tôi là Bằng Đống Đa " Pháo 12,7 mm " Linh D14 C34 nếu Phúc nhớ thì chúng mình đã gặp nhau ở Đai Lộc trước khi đơn vị đi đánh Quế Sơn . Nghe bảo đi học ?
Phúc Lê Đúng P 160 Hàng bột
Lương Bằng Bác SĩLương Bằng Bác Sĩ Vây nếu ông quên tôi thì thật đáng trách ! Vì đợt í đáng lí tôi cũng đi nhưng vì không vào Đảng . Ngay ông đi tôi tính đưa chân nhưng đơn vị tôi không cho . Chuẩn bị cho trân đánh tới.


" Tôi xin Chính trị viên,





Cho tôi phép một ngày. 

Để bạn ra  Miền Bắc                  
 Được lần cuối bắt tay.


                                         Chính trị viên mỉm cười ,
        
cởi mở an ủi tôi :
 Mình thì mình nhất trí, 
chỉ vì cấp trên thôi ....

Mai Phúc đi Miền Bắc,
 Mình ở lại trong này, 

Ba năm xa trường học ,
 Ba năm xa phố phường,
 Cùng chung một đơn vị, 
Cùng chung một chiến trường,

Trong hy sinh đời lính, 
Có cả cái bắt tay " 

mình đã tự an ủi như thế GHI VÀO NHẬT KÝ ĐỜI LÍNH !


KÍ ỨC THÁNG 3


ĐẦU NĂM, NHỚ THÁNG 3 TÂY NGUYÊN
Tháng 3, tôi lại nhớ về nơi khởi đầu đánh mở màn nghi binh của của Chiến dịch Tây nguyên 1975...
Mồng một tháng ba, chỉ người lính Tây tiến Nam Lào sư đoàn 968 và có thể chỉ những người lính trung đoàn 19 đến hôm nay vẫn không quên đòn thừa sống thiếu chết của ván cờ thế: thí tốt bắt xe - dùng một trung đoàn bộ binh đánh quyết tử có pháo binh hỗ trợ; đánh kiểu "Tây tiến người đi không hẹn ước" (Quang Dũng).
Đòn nghi binh "đánh một la mười" ở Bắc Tây nguyên làm thay đổi bản chất của chiến dịch Tây nguyên, đã bị vùi lấp bởi hào quang rực rỡ từ nó - chất xúc tác nghi binh đã tạo ra dòng thác uy lực, đánh tan tác tinh thần chiến đấu của quân VNCH, đổ ào từ Tây nguyên cuồn cuộn xuống đồng bằng. Lịch sử luôn lãng quên, nếu sự kiện chiến thắng hay bi hùng dính tới thuộc tính nhạy cảm "chính trị" giai cấp. Lịch sử, đang ở giai đoạn sợ gọi tên các chiến trận lịch sử đã trải qua như "Hoàng sa 1974", hay cuộc tiến công xâm lược của quân bành trướng Bắc kinh trên toàn tuyến biên giới phía Bắc và Trường sa từ 1979 kéo dài 10 năm sau đó; sách sử viết để cho đời sau, chỉ dám viết 12 dòng.
Đòn nghi binh huyền thoại Bắc Tây nguyên năm 1975 cũng vậy, người ta sợ đưa sự kiện nghi binh vào trong "chiến dịch Tây nguyên" sẽ mất đi tính "thần thánh" của người lãnh đạo (xã hội giờ mê tín dị đoan thần thánh hóa từ con cá dưới sông đến cục đá ven đường để thờ cúng có lẽ là vậy). Đòn nghi binh không được tính trong chiến dịch Tây nguyên, buộc người ta phải làm chuyện ấu trĩ khi công nhận 2 ngày để thỏa mãn các bậc thánh nhân: ngày 4 tháng 3 và ngày 10 tháng 3 được công nhận trong sách vở lịch sử - đều là ngày mở màn chiến dịch Tây nguyên.
Thần thánh hoá tôn sùng ... hãy nhìn Bắc Triều tiên là ta hiểu hết, đó là khuyết tật của sự độc tài và mất đi sự sáng tạo của nhân dân; ở bài viết này là mất đi tính nghệ thuật biết địch biết ta của tướng nơi chiến trường ... ; ừ thì trên cao nguyên ta có tương đương 5 sư đoàn đó, nhưng các tướng lĩnh chiến trường Tây nguyên dứt khoát không tập trung hết quân lực cũng như không tổ chức đánh mở màn, tập trung các sư đoàn đánh thẳng vào Buôn Mà Thuột. Các vị tướng chấp nhận làm sai ý kiến chỉ đạo từ Hà Nội, vì sinh mạng lính chiến của mình, vì đại cuộc cách mạng...các ông tổ chức đánh mở màn nghi binh chiến dịch ở Pleiku, để kéo hết địch ra khỏi Buôn mê mới thực hiện giai đoạn 2: Đánh mục tiêu chính theo mệnh lệnh.
Đồng bằng đã có một thành cổ Quảng trị, các "Chiến tướng Tây nguyên" không muốn trên cao nguyên cũng lại có một Thành cổ Quảng trị. Đánh mở màn nghi binh ở Pleiku, nếu ta có tổn thất thì cũng chỉ hy sinh một sư đoàn thiếu; một người lính Tây tiến Nam Lào chọi 5 lính VNCH, nếu có chết thì cái chết của các anh oai hùng như bậc đàn anh thế hệ Tây tiến đầu tiên đã hy sinh... "Rải rác biên cương mồ viễn xứ / Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh" (Quang Dũng).
Mục tiêu đánh nghi binh trong chiến dịch là giữ địch lại Bắc Tây nguyên, kéo nốt trung đoàn 45 thuộc sư 23 địch về lại Pleiku; khi Buôn Mê Thuột - mục tiêu chính của quân lệnh không còn quân chủ lực VNCH trấn giữ thì mới dùng 3 sư 316, 320, sư 10 đồng loạt đánh chiếm Nam Tây nguyên.
Thế là thế đấy...cả một sư đoàn (thiếu) lính Tây tiến lật cánh từ Nam Lào đã đánh trống mở cờ, mời cả chính quyền và nhân dân các bộ tộc Lào tiễn sư đoàn về Bắc Tây nguyên ( trung đoàn 9 thuộc sư đã về trước mấy tháng tăng cường cho sư 320 ở Pleiku).
Bản đồ chiến trận của địch Bắc Tây nguyên đỏ rực, khi sư đoàn quân Tây Tiến dồn về. Phía địch tin rằng: 3 sư đoàn bộ binh thiện chiến của quân giải phóng miền Nam và quân Tây tiến Nam Lào đang tập trung...chuẩn bị đánh giải phóng Pleiku. Tình báo Mỹ, Bộ tổng tham mưu quân lực VNCH cuống cuồng, tìm đối sách tác chiến, bảo vệ Pleiku trước giờ G của chiến dịch Xuân hè năm 1975 của "cộng quân" trên cao nguyên Tây nguyên (mà chính họ đã nghĩ ra bới trúng kế nghi binh).
Bắc Tây nguyên, lập tức trở thành trận huyết chiến hoang tưởng của quân lực VNCH; các sắc màu áo lính của biệt động quân, địa phương quân, lính thiện chiến sư 23 trên cao nguyên Tây nguyên dồn về; cả sư đoàn không quân cùng sự hỗ trợ của các máy bay ở các phi trường Gò Quánh Bình Định, Cam ranh, Thành Sơn - Phan Rang đánh hỗ trợ, oanh tạc các điểm nghi ngờ đóng quân của QGPMN ở Pleiku.
Tại các cao điểm bị QGPMN đánh chiếm, suốt ngày đêm bị bom pháo VNCH oanh tạc, bắn phá. Dưới đất là sắc màu áo lính các binh chủng của quân lực VNCH cố sống cố chết thay phiên nhau tấn công giành lại các cao điểm vừa bị đánh chiếm. Máu của những người lính từ hai phía đã nhuộm đỏ các cao điểm 605, Chư Giông giàng, Chư kara...trong cuộc chiến quyết tử này.
Đồn Tầm - chốt Mỹ, nơi tiếng pháo lệnh đánh chiếm mở màn chiến dịch nghi binh năm 1975, giờ là nơi khu dân kinh tế mới đông đúc của "người Hà Nội mới" vào lập nghiệp, hỏi ai cũng không biết Đồn Tầm - Chốt Mỹ là địa danh chi nữa. Những người dân tộc xưa, cáng thương binh chúng tôi (trong đó có tôi), giờ không biết tìm ở đâu nữa.
Bãi đá Thanh Bình, nơi D4E19 theo lệnh của Tướng Hoàng Mình Thảo phải đánh mạnh, phải áp sát căn cư Thanh An, quận lỵ Thanh bình. Tại đây, đơn vị chúng tôi đã giành giật từng tảng đá với lính VNCH; nay hậu thế đã ghi trên tảng đá to dòng chữ " bãi đá ông Tây". Nơi đây, cả một mũi tấn công của đại đội 1 thuộc D4,E19 hy sinh và bị thương gần hết khi trúng pháo 105 của sư 23 VNCH dập. Giờ thắp hương ở đây, chắc là thắp cho ông Tây .
Ghi chú:
"người Hà Nội mới" , là dân kinh tế mới của tỉnh mới nhập vào HN tự xưng khi nói chuyện với tôi. Số thanh niên trẻ HN mới này chiều bida giỏi ở ngay chân Đồn tầm - chốt Mỹ nhưng không biết lá cờ quân giải phóng MN xưa.

ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Bình luận
Bình luận
Minh Thuc Trinh Nhớ thì lại lên đường về thăm lại chốn xưa thôi !
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần
Lâm Vo Phi Hôm nay những người lính Trung đoàn 19 thoát chết trong chiến dịch đánh một la mười lại bồi hồi nhớ về ngày mồng một tháng ba năm 75 trận đồn tằm chốt mỹ đua pháo D KZ 75 vào tân hàng rào ngụy trang nằm giữa cái nắng chang chang chờ đến 4g chiều nổ sùng
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần
Lâm Vo Phi Hôm nay mấy thằng lính trung đoàn 19 còn sống nếu gần thì tụ tập uống rượu còn ở xa hãy làm một bữa thiết đãi vợ con vì còn được sống trở về các xiều nha
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần
Xuân Xoăn Hỏi thật đồng đội Lâm Vo Phi chỉ huy pháo có bắn thúc đít lính D mình lần nào không đó... giờ bắt đền được rồi.
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần
Lâm Vo Phi Không pháo DKZ đi cùng bộ binh trận đồn tằm chốt mỹ DKZ còn ở trước bộ binh nữa đó c6 con ở phía sau trận đị DKZ 100m khi mình bắn đến qur đạn thứ 15 thì c6 mới vận đông qua trận đia mà
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần
Xuân Xoăn Lâm Vo Phi ơi còn cao điểm 605 và đánh chiếm Thanh Bình?.
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần
Lâm Vo Phi Trong chiến dịch tây nguyên mình là chính tri viên đại đội DKZ và DKB trưc thuộc trung đoàn không ở d4 nữa đến năm 78 mới về d4 làm chính trị viên tiểu đoàn năm 82 lai về d5 làm dt
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần
Lâm Vo Phi Lúc đó mình chỉ huy DKB luồn sâu đánh vào sân bay cù hanh
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần

ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời2 ngày
Vanbon Pham Lâm Vo Phi ông có nhầm thời gian không đấy
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời2 ngày
Đoàn Từ Thiện Chungmottamlong Bụi thời gian sẽ phủ lên Lịch sử. Những người trong cuộc luôn khao khát sự thật vì đó là ý nghiã đích thực, danh dự đích thực và giá trị đích thực của cuộc sống hôm nay. Hồi ấy khi Xuân Xoăn đang ở đội hình F968 thì tôi đang ở E52 đánh giải phóng Giá Vụt bên kia Núi Ngọc Linh cách nhau có vài chục cây số, một cứ điểm đày những bí mật nằm sâu trong vùng giải phóng chỉ có một tiểu đoàn lính VNCH đóng giũ.Quân ta thắng nhưng tổn thất thì rất lớn, lần đầu tiên tôi biết thế nào là Bom Lân Tinh, nó làm bỏng da, mù mắt rất ghê gớm. Bây giờ cũng không còn ai nhắc về trận đánh đó nưã. Trước khi vào trận thì bộ đội được quán triệt là địa trận đánh rất quan trọng vì Giá Vụt nằm sâu trong vùng giải phóng nên tập trung toàn bộ Binh Lực do QK5 trực tiếp chỉ huy . Tôi mang 2 qủa DH 20 giúp Công Binh đánh vào cổng chính cho xe tăng vào. Đây là lần đầu tiên sử dụng Mìn DH 20 do Liên Xô sản xuất tại chiến trường Miền Nam. Vinh dự chứ nhỉ ?. Vì tôi chỉ là người lính thông tin hữu tuyến.
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần
Xuân Xoăn Giá vụt... nổi tiếng xứ Quảng đó. Tôi không biết trận đánh đó, nhưng ở xưa vẫn nghe bài chòi nói tên Giá vụt.
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần
Lương Ngọc Thủy Mịa nó chứ… Sao lão Binh Bét Xuân Xoăn...2 X…không trưng bức ảnh …mang theo từ… Đè Nẽng lên Thanh An, Thanh Bình :
“Lá cờ nửa đỏ nửa xanh 
Màu đỏ của đất, màu xanh của trời 
...Xem thêm

Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần
Đức Ngô Bài viết của XX hay , sống động lại còn có tính thời sự.
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần
Lương Bằng Bác Sĩ Có đồng đội nào từng ngồi trên xe GMC hay thiết giáp K63 phủ kín nguỵ trang giả xe tăng bắn B41 truy kích địch không nhỉ ? Các tướng ở QK5 nghĩ ra sáng kiến này ..và tôi là " Pháo thủ " được tuyển đấy ! . Thật là kì diệu ...vẫn sống được vì xe tăng quý lắm sẽ là lưc lượng dứt điểm sau cùng . Đội hình vào Minh Long , trong " 5 chiếc xe tăng " gầm rú, chỉ 2 chiếc là thật mà thôi. Điều này chưa nghe đồng đội nào kể, không sách nào viết.
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuầnĐã chỉnh sửa
Dương Văn Dũng Ngưỡng mộ và kính trọng !
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời4 tuần
Lâm Vo Phi Hôm nay mình đọc lại bài viết này của xiều ôi những kỷ niêm xưa lại ùa về hồi đó sao mình can cường thế đưa pháo DKZ 75 vào tân hàng rào chốt mỹ nằm phơi ắng suốt một ngày đợi lệnh của trung đoàn trưởng Lê quang Huân nổ súng 60 quả đạn DKZ 75 bắn vào lô cốt đầu cầu khu thông tin và những ngày gian khổ ác liệt sau đó nữa bây giờ chỉ có những ngưôif lính trung đoàn 19 sư đoàn 968 mối cảm nhận được thôi các xiều ạ
Quản lý


ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Trả lời2 ngày
Xuân Xoăn Sự việc này Lâm Vo Phi không nói tôi chỉ nghe tiếng pháo hú qua đầu. Tiếng gần của pháo cứ tưởng ở xa lắm...hoá ra vác pháo vào chân đồn tọng...thật bất ngờ tình tiết.


G 3Phúc Lê Hẹn gặp nhé, quên sao được

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét