
THƯ THÀY HIỆU TRƯỞNG NHÂN 50 NĂM HỘI KHOÁ
Hà Nội Tháng 5 năm 2018
Thân ái gửi các em học sinh khóa 1968 – 1971 Trường Phổ thông Công nghiệp cấp 3 Đống Đa – Hà Nội
Các em yêu quí !
Được biết các em tổ chức gặp mặt sau 50 năm ngày nhập trường, thày rất vui mừng và cảm động. 50 năm đã qua, các em giờ hầu hết đã ở tuổi nghỉ hưu và lên ông lên bà cả rồi mà thày vẫn gọi là em bởi gọi thế nó gợi thày nhớ lại mái trường xưa, nhớ những ngày làm công tác giáo dục – công việc thày yêu thích và cống hiến gần 40 năm trời. Các em thông cảm cho thày nhé.
Mỗi lúc hè về lại nhớ đến những buổi trường ta làm lễ tiễn các em khối 10 ( nay là lớp 12 ) ra trường với lời nhắn nhủ, ước mong ghi trên tấm phông :
“ Đàn chim đủ cánh tung bay,
Ra đi hãy nhớ những ngày Đống Đa “
Và rồi đàn chim đã tung cánh đi muôn phương : Ra trận, học tiếp, phục vụ cho sự nghiệp xây dựng, tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bảo vệ Tổ quốc…
Nay các em trở lại bên nhau ôn lại chuyện xưa từ tình cảm gắn bó, vui buồn có nhau vượt khó học tốt nơi sơ tán đến những năm tháng dài suốt cả cuộc đời, biết bao chuyện hàn huyên.
Lúc vui này càng nhớ các bạn đã chiến đấu hy sinh, các bạn khác không có điều kiện về gặp mặt. Thày chia sẻ cùng các em và cầu chúc các em luôn mạnh khỏe, gia đình hạnh phúc, thuận lợi trong cuộc sống. Mong các em mãi mãi gắn kết bên nhau, nhớ tới các thày cô, để mai ngày có dịp gặp lại nhau ta cùng cất cao tiếng hát bài “ Trường ca “
“ Nay mai khi ta trở về dưới mái Đống Đa, trong muôn hoa do bàn tay ta chăm bón.
Sướng vui thay ngày hội trường, chúng ta ca tình thày trò không bao giờ mờ phai trường Đống Đa”.
Chào các em !
Vũ Mạnh Kha
Nguyên Hiệu trưởng Trường PTCN cấp 3 Đống Đa

1Lương Bằng Bác Sĩ
Bình luận

Thiết Hồ Công Thày Vũ Mạnh Kha áy náy ảnh chụp qua điện thoại chưa chuẩn. Mong nhiếp ảnh gia Đống Đa nào có thời gian, liên hệ với tôi để đến chụp lại ảnh cho thày.
Thày cũng nhắc tới cô trò nhỏ Hà Châu. Bạn liên lạc với thày qua số máy 0986461935 vào khoảng 9-10 giờ sáng hàng ngày nhé !

Thái Minh Hùng Thiết chữa lại : thầy là Chủ tịch UBMT Tổ quốc TP HN !

NGHĨ VỀ THAY CÔ
Ngàn đời người ta tôn vinh cái đạo làm Thày . Cách mạng cũng chọn lấy một ngày tôn vinh nghề Giáo dẫu vẫn biết trong đời không phải ai làm nghề giáo cũng sẵn có một lòng yêu nghề lương tri và tự trọng. Nhân ngày nhà giáo 2016 kính chúc nghề giáo. thày . cô giáo thật xứng đáng VINH DANH ĐẠO LÀM THÀY .
Đừng bao giờ còn trẻ nghèo thất học mất hết cơ hội làm người chỉ vì một khiếm khuyết con con. đó là mơ ước của tôi ( Cũng giống như hoài bão của Hồ Chí Minh ). Một ngôi sao toả sáng chỉ vì nó có cơ hội !
|
của bạn fb

Cách đây hơn hai chục năm, hồi tôi học phổ thông cấp III, đồng hồ đeo tay còn là thứ xa xỉ phẩm khan hiếm. Một hôm, thằng bạn cùng bàn sắm được một chiếc đồng hồ mới toanh; nó đeo đồng hồ rồi xắn tay áo lên trông thật oách làm sao, khiến cả lớp phục lăn. Chỉ vài hôm sau đã thấy mấy thằng khác cùng lớp đua nhau sắm đồng hồ đeo tay. Ngay cả trong giấc mơ tôi cũng ao ước được như chúng nó: sắm một chiếc đồng hồ để mọi người trông thấy mà thèm.
Hôm chủ nhật, tôi về nhà chơi. Lấy hết lòng can đảm, tôi nói với mẹ: “Mẹ ơi, con muốn mua một cái đồng hồ đeo tay, mẹ ạ!” Mẹ tôi trả lời: “Con này, nhà mình đến cháo cũng sắp sửa chẳng có mà ăn nữa, lấy đâu ra tiền để sắm đồng hồ cho con?” Nghe mẹ nói thế, tôi rất thất vọng, vội quáng quàng húp hai bát cháo rồi chuẩn bị về trường. Bỗng dưng bố tôi hỏi: “Con cần đồng hồ làm gì thế hả?”
Câu hỏi của bố nhen lên một tia hy vọng trong lòng tôi. Rất nhanh trí, tôi bịa ra một câu chuyện: “Hồi này lớp con đang học ngày học đêm để chuẩn bị thi đại học, vì là lớp cuối nên bây giờ chúng con lên lớp không theo thời khoá biểu của trường nữa, cho nên ai cũng phải có đồng hồ để biết giờ lên lớp”. Nói xong, tôi nôn nóng chờ bố trả lời đồng ý; thế nhưng bố tôi chỉ ngồi xổm ngoài cửa chẳng nói câu nào.
Trở về ký túc xá nhà trường, tôi chẳng còn dám nằm mơ đến chuyện sắm đồng hồ nữa. Thế nhưng chỉ mấy hôm sau, bất chợt mẹ tôi đến trường, rút từ túi áo ra một túi vải hoa con tý rồi mở túi lấy ra một chiếc đồng hồ mác Thượng Hải mới toanh sáng loáng. Tôi đón lấy nó, đeo ngay vào cổ tay, trong lòng trào lên một cảm giác lâng lâng như bay lên trời. Rồi tôi xắn tay áo lên với ý định để mọi người trông thấy chiếc đồng hồ của mình.
Thấy thế, mẹ tôi liền kéo tay áo tôi xuống rồi bảo: “Con này, đồng hồ là thứ quý giá, phải lấy tay áo che đi để giữ cho nó khỏi bị sây xước chứ! Con nhớ là tuyệt đối không được làm hỏng, lại càng không được đánh mất nó đấy! Thôi, mẹ về đây.”
Tôi tiễn mẹ ra cổng trường rồi hỏi: “Sao nhà mình bỗng dưng lại có tiền thế hở mẹ?”. Mẹ tôi trả lời: “Bố mày bán máu lấy tiền đấy!”
Bố đi bán máu để kiếm tiền mua đồng hồ cho tôi? Trời ơi! Đầu óc tôi quay cuồng, ngực đau nhói. Tiễn mẹ về xong, tôi tháo chiếc đồng hồ ra, bọc kỹ mấy lớp vải như cũ cất vào cái túi con tý mẹ đưa. Ngay hôm ấy, tôi hỏi thăm các bạn xem có ai cần mua đồng hồ mới không. Các bạn hỏi tôi tại sao có đồng hồ mà lại không đeo, tôi bảo tôi không thích. Họ chẳng tin, cho rằng chắc hẳn đồng hồ của tôi có trục trặc gì đấy, vì thế chẳng ai muốn mua nó.
Cuối cùng tôi đành phải nhờ thầy chủ nhiệm lớp giúp tôi tìm người mua đồng hồ và thành thật kể lại đầu đuôi câu chuyện cho thầy nghe, vừa kể vừa nước mắt lưng tròng. Thầy chủ nhiệm nghe xong bèn vỗ vai tôi và nói: “Đừng buồn, em ạ. May quá, thầy đang cần mua một chiếc đồng hồ đây, em để lại nó cho thầy nhé!”. Thầy trả tôi nguyên giá, còn tôi thì dùng số tiền đó nộp hai tháng tiền ăn ở nhà ăn tập thể. Có điều khó hiểu là sau đó chưa bao giờ tôi thấy thầy chủ nhiệm đeo đồng hồ cả. Mỗi lần tôi hỏi tại sao thì thầy chỉ cười không nói gì.
Về sau tôi thi đỗ đại học rồi ra trường và làm việc ở một tỉnh lỵ xa quê. Câu chuyện chiếc đồng hồ kia cứ mãi mãi đeo bám ám ảnh tôi.
Trong một dịp về quê thăm gia đình, tôi tìm đến nhà thầy chủ nhiệm cũ và hỏi chuyện về chiếc đồng hồ ấy. Thầy tôi bây giờ đã già, tóc bạc hết cả. Thầy bảo: “Chiếc đồng hồ vẫn còn đây”. Nói rồi thầy mở tủ lấy ra chiếc túi vải hoa nhỏ xíu năm nào mẹ tôi đưa cho tôi. Thầy mở túi, giở từng lớp vải bọc, cuối cùng chiếc đồng hồ hiện ra, còn mới nguyên!
Tôi kinh ngạc hỏi: “Thưa thầy, tại sao thầy không đeo nó thế ạ?.” Thầy chủ nhiệm từ tốn trả lời: “Thầy đợi em đến chuộc lại nó đấy!” Tôi hỏi tiếp: “Thưa thầy, vì sao thầy biết em sẽ trở lại xin chuộc chiếc đồng hồ ạ?” Thầy bảo: “Bởi vì nó không đơn giản chỉ là chiếc đồng hồ, mà điều quan trọng hơn, nó là lương tâm của một con người.”.
Tôi đọc nhiều bài viết về Trường của tôi nhưng không bài nào nói lên được điều này, mà chỉ là kể lể " Thành tích " và 2 tấm Huân Chương lao động " Thời Kì Đổi Mới ". Chạnh lòng tôi nghĩ về mình, nghĩ về bạn bè và các Thày, Cô, của tôi bằng con mắt của người đi gần suốt cuộc đời đây đó !.
Hôm chủ nhật, tôi về nhà chơi. Lấy hết lòng can đảm, tôi nói với mẹ: “Mẹ ơi, con muốn mua một cái đồng hồ đeo tay, mẹ ạ!” Mẹ tôi trả lời: “Con này, nhà mình đến cháo cũng sắp sửa chẳng có mà ăn nữa, lấy đâu ra tiền để sắm đồng hồ cho con?” Nghe mẹ nói thế, tôi rất thất vọng, vội quáng quàng húp hai bát cháo rồi chuẩn bị về trường. Bỗng dưng bố tôi hỏi: “Con cần đồng hồ làm gì thế hả?”
Câu hỏi của bố nhen lên một tia hy vọng trong lòng tôi. Rất nhanh trí, tôi bịa ra một câu chuyện: “Hồi này lớp con đang học ngày học đêm để chuẩn bị thi đại học, vì là lớp cuối nên bây giờ chúng con lên lớp không theo thời khoá biểu của trường nữa, cho nên ai cũng phải có đồng hồ để biết giờ lên lớp”. Nói xong, tôi nôn nóng chờ bố trả lời đồng ý; thế nhưng bố tôi chỉ ngồi xổm ngoài cửa chẳng nói câu nào.
Trở về ký túc xá nhà trường, tôi chẳng còn dám nằm mơ đến chuyện sắm đồng hồ nữa. Thế nhưng chỉ mấy hôm sau, bất chợt mẹ tôi đến trường, rút từ túi áo ra một túi vải hoa con tý rồi mở túi lấy ra một chiếc đồng hồ mác Thượng Hải mới toanh sáng loáng. Tôi đón lấy nó, đeo ngay vào cổ tay, trong lòng trào lên một cảm giác lâng lâng như bay lên trời. Rồi tôi xắn tay áo lên với ý định để mọi người trông thấy chiếc đồng hồ của mình.
Thấy thế, mẹ tôi liền kéo tay áo tôi xuống rồi bảo: “Con này, đồng hồ là thứ quý giá, phải lấy tay áo che đi để giữ cho nó khỏi bị sây xước chứ! Con nhớ là tuyệt đối không được làm hỏng, lại càng không được đánh mất nó đấy! Thôi, mẹ về đây.”
Tôi tiễn mẹ ra cổng trường rồi hỏi: “Sao nhà mình bỗng dưng lại có tiền thế hở mẹ?”. Mẹ tôi trả lời: “Bố mày bán máu lấy tiền đấy!”
Bố đi bán máu để kiếm tiền mua đồng hồ cho tôi? Trời ơi! Đầu óc tôi quay cuồng, ngực đau nhói. Tiễn mẹ về xong, tôi tháo chiếc đồng hồ ra, bọc kỹ mấy lớp vải như cũ cất vào cái túi con tý mẹ đưa. Ngay hôm ấy, tôi hỏi thăm các bạn xem có ai cần mua đồng hồ mới không. Các bạn hỏi tôi tại sao có đồng hồ mà lại không đeo, tôi bảo tôi không thích. Họ chẳng tin, cho rằng chắc hẳn đồng hồ của tôi có trục trặc gì đấy, vì thế chẳng ai muốn mua nó.
Cuối cùng tôi đành phải nhờ thầy chủ nhiệm lớp giúp tôi tìm người mua đồng hồ và thành thật kể lại đầu đuôi câu chuyện cho thầy nghe, vừa kể vừa nước mắt lưng tròng. Thầy chủ nhiệm nghe xong bèn vỗ vai tôi và nói: “Đừng buồn, em ạ. May quá, thầy đang cần mua một chiếc đồng hồ đây, em để lại nó cho thầy nhé!”. Thầy trả tôi nguyên giá, còn tôi thì dùng số tiền đó nộp hai tháng tiền ăn ở nhà ăn tập thể. Có điều khó hiểu là sau đó chưa bao giờ tôi thấy thầy chủ nhiệm đeo đồng hồ cả. Mỗi lần tôi hỏi tại sao thì thầy chỉ cười không nói gì.
Về sau tôi thi đỗ đại học rồi ra trường và làm việc ở một tỉnh lỵ xa quê. Câu chuyện chiếc đồng hồ kia cứ mãi mãi đeo bám ám ảnh tôi.
Trong một dịp về quê thăm gia đình, tôi tìm đến nhà thầy chủ nhiệm cũ và hỏi chuyện về chiếc đồng hồ ấy. Thầy tôi bây giờ đã già, tóc bạc hết cả. Thầy bảo: “Chiếc đồng hồ vẫn còn đây”. Nói rồi thầy mở tủ lấy ra chiếc túi vải hoa nhỏ xíu năm nào mẹ tôi đưa cho tôi. Thầy mở túi, giở từng lớp vải bọc, cuối cùng chiếc đồng hồ hiện ra, còn mới nguyên!
Tôi kinh ngạc hỏi: “Thưa thầy, tại sao thầy không đeo nó thế ạ?.” Thầy chủ nhiệm từ tốn trả lời: “Thầy đợi em đến chuộc lại nó đấy!” Tôi hỏi tiếp: “Thưa thầy, vì sao thầy biết em sẽ trở lại xin chuộc chiếc đồng hồ ạ?” Thầy bảo: “Bởi vì nó không đơn giản chỉ là chiếc đồng hồ, mà điều quan trọng hơn, nó là lương tâm của một con người.”.
TÔI NGHĨ VỀ MÁI TRƯỜNG XƯA THÀY HỌC CŨ NHÂN " NGÀY CỦA CHA " 18/6.
Tôi đọc nhiều bài viết về Trường của tôi nhưng không bài nào nói lên được điều này, mà chỉ là kể lể " Thành tích " và 2 tấm Huân Chương lao động " Thời Kì Đổi Mới ". Chạnh lòng tôi nghĩ về mình, nghĩ về bạn bè và các Thày, Cô, của tôi bằng con mắt của người đi gần suốt cuộc đời đây đó !.
Một bà mẹ mang hàng ngàn đứa trẻ chay giặc về một miền quê KHÔNG BIẾT ÁNH ĐÈN ĐIỆN mà người nơi đây cả năm không có lấy một bữa cơm, Chỉ ăn Ngô, Khoai mà sống và ĐÁNH MỸ. Người dân còn tắm truồng, đi từ nhà ra ao làng ( Không ai có Nhà Tắm). Một vùng đất trũng lọt thỏm trong đê quai Sông Hồng sẵn sàng bị xả nước ngập chìm để cứu lấy Hà Nội. Đó là Thọ Xuân, Đan Phượng, Hà Tây (Tên gọi hồi đó ). Cái loại người chúng tôi khi ấy mới 15 -16 tuổi mà đã được xếp hạng đứng ngang Ma Quỷ ham chơi hơn ham học . Cũng phải ăn ĐỘN, cũng phải ở ĐẬU, cũng ỐM ĐAU, BỆNH TẬT , TAI NẠN bất ngờ ập đến bất kể lúc nào, ĐÁNH CÃI NHAU như cơm bữa. THÀY CÔ Phải mang từng đứa, gửi vào từng nhà dân. Thày tôi có giờ dạy ở trường khác nữa nên có hôm phải đạp xe đạp cả trăm cây số cho kịp dạy. Mỗi tuần lại phải lo xe cho đám trẻ về thăm bố mẹ nó, kiếm thêm lương thực, đồ dùng. Đêm đêm phải tuần tra xem chúng nó có học bài không ? bệnh gì không? NGỦ CÓ GIĂNG MÀN không ? ... Nghĩ lại mới thương Thày Cô, phải lo hết mọi chuyện. Rồi còn phải ăn nói như thế nào đây với Phụ Huynh học sinh bất kẻ chuyện gì vì con em của họ ở đây. Trả lời như thế nào với trách nhiệm dạy học, với tương lai học sinh của mình. ...Chức nghiệp thiêng liêng này THÀY CÔ LÀ TẤT CẢ là vậy !
Sau những vinh quang của lớp lớp học trò KHÔNG CÓ TẤM HUÂN CHƯƠNG NÀO CAO QUÝ BẰNG TẤM LÒNG THÀY CÔ GIÁO CỦA TÔI !
Ôi thôi thôi ....!
Tôi nghe thày đã khuất rồi .
Vẳng cao xanh đó tiếng người năm xưa .
Con kha nó cắn buổi trưa .
Miệt mài năm tháng thày tôi đưa đò .
..! Nhân diện bất tri hà xứ khứ .
Đào hoa y cựu tiếu Đông Phong .
Lạc Hà giữ Cô vụ tề phi.
Thu thuỷ cộng Trường Thiên nhất sắc ! .
Cổ lạc thi lung linh hình đất nước .
Nhẹ phím đàm gợi thương nhớ mãi không thôi.
Đôi kính trắng tóc bồng bềnh nghệ sĩ .
Dong dỏng cao bóng dáng thày tôi.
Trời Việt Nam 50 năm ưng nóng lạnh
Nỗi tiếc thương để lại đám trò yêu ...
Ô hô hô !
Nguyễn Anh

Vẳng cao xanh đó tiếng người năm xưa .
Con kha nó cắn buổi trưa .
Miệt mài năm tháng thày tôi đưa đò .
..! Nhân diện bất tri hà xứ khứ .
Đào hoa y cựu tiếu Đông Phong .
Lạc Hà giữ Cô vụ tề phi.
Thu thuỷ cộng Trường Thiên nhất sắc ! .
Cổ lạc thi lung linh hình đất nước .
Nhẹ phím đàm gợi thương nhớ mãi không thôi.
Đôi kính trắng tóc bồng bềnh nghệ sĩ .
Dong dỏng cao bóng dáng thày tôi.
Trời Việt Nam 50 năm ưng nóng lạnh
Nỗi tiếc thương để lại đám trò yêu ...
Ô hô hô !
------------------------------------------------------------------------------
THÀY ĐẶNG ĐÌNH ĐIỂN
Vợ chồng chúng tôi rất quí và khá gắn bó với thầy Điển không chỉ trong những ngày tháng còn là học trò học môn vật lý của thầy, ở trường PTCN cấp III Đống Đa, mà còn giữ liên lạc nhiều năm, nhiều lần gặp nhau cùng hội cựu học trò trường Đống Đa, lúc chúng tôi ra Hà Nội, khi thầy vào thăm con gái đang sống ở bên quận 7, Sài Gòn. Những lần lễ tết chúng tôi vẫn thường gọi điện hỏi thăm thầy cô, có thời gian là chúng tôi lại thường ghé thăm thầy nhà ở đường Láng, Hà Nội.
Hồi chúng tôi mới tập trung về lớp 10E, thầy đã được chỉ định chủ nhiệm lớp của lớp 10E, sau một thời gian do yêu cầu sắp xếp của ban giám hiệu, thầy Phạm tất Thắng dạy toán thay thầy Điển làm chủ nhiệm của lớp 10E chúng tôi cho hết lớp 10.
Nói về kỉ niệm đáng nhớ nhất giữa tôi và thầy Điển là khi sắp xếp cán bộ lớp, sau ngày họp lớp đầu tiên, thầy đề cử ngay bạn Tuyết làm lớp phó học tập, còn lớp trưởng. thầy đưa mắt về cuối lớp nhìn vào đám con trai, bất ngờ thầy chỉ vào tôi : “ Tôi chỉ định cái cậu to to, đen đen ở cuối lớp ấy làm lớp trưởng 10E !” từ đó tôi được xếp làm lớp trưởng cho đến ngày ra trường, sau này thầy vẫn hay nhắc lại chuyện này, và nói lý do thầy chọn tôi : “Thầy khi nhìn thấy em, có gì đó thầy đã thấy tin tưởng ở cậu trò này, thế là thầy chỉ định em!” làm tôi rất xúc động về tình cảm của thầy đối với mình, còn con bạn Khánh Dương thì cứ ngặt nghẽo cười và phán trêu tôi: “ HA sướng nhá vậy là cậu có số làm cán bộ từ bé đấy nhé !”
So với các thầy cô ở trường Đống Đa hồi ấy thì hình như trong đám học trò chúng tôi ai cũng thấy thầy Điển thuộc nhóm các thầy cô trẻ, vui tính, cực kỳ hào hoa nghệ sỹ , lãng mạn vô cùng.
Có một lần họp lớp tôi mời thầy đến dự cùng chúng tôi ở HN, để tạo ấn tượng và kiểm tra trí nhớ các bạn mình, cứ mỗi bạn đến cửa, khi thầy chào bạn ý, mình nhanh nhảu giới thiệu bằng câu hỏi: “ Cậu có nhận ra ai đây không ?” có bạn thì vẫn nhận ra thầy, nhưng cũng nhiều bạn lâu quá, mấy chục năm rồi, nên không nhớ… thậm chí có cô bạn còn nói : “ Trông bạn cũng quen quen…” rổi bất ngờ hỏi lại thầy : “ Thế bạn có biết tôi là ai không ?!? Làm cả lũ bạn bè cười lăn. Không phải chỉ một người mà mấy bạn liền, thế mới biết ai cũng vẫn thấy thầy trẻ.
Kỳ vừa rồi tôi đã nhận được cuộc gọi từ thầy :” HA à, cuối tháng 11 này thầy sẽ vào đấy, thầy trò mình gặp nhau nhé, nhớ sắp xếp thầy trò mình lại đi nhảy em nhé !” “ Vâng chúng em lúc nào cũng vẫn mong, vẫn chờ thầy !”
Hồi chúng tôi mới tập trung về lớp 10E, thầy đã được chỉ định chủ nhiệm lớp của lớp 10E, sau một thời gian do yêu cầu sắp xếp của ban giám hiệu, thầy Phạm tất Thắng dạy toán thay thầy Điển làm chủ nhiệm của lớp 10E chúng tôi cho hết lớp 10.
Nói về kỉ niệm đáng nhớ nhất giữa tôi và thầy Điển là khi sắp xếp cán bộ lớp, sau ngày họp lớp đầu tiên, thầy đề cử ngay bạn Tuyết làm lớp phó học tập, còn lớp trưởng. thầy đưa mắt về cuối lớp nhìn vào đám con trai, bất ngờ thầy chỉ vào tôi : “ Tôi chỉ định cái cậu to to, đen đen ở cuối lớp ấy làm lớp trưởng 10E !” từ đó tôi được xếp làm lớp trưởng cho đến ngày ra trường, sau này thầy vẫn hay nhắc lại chuyện này, và nói lý do thầy chọn tôi : “Thầy khi nhìn thấy em, có gì đó thầy đã thấy tin tưởng ở cậu trò này, thế là thầy chỉ định em!” làm tôi rất xúc động về tình cảm của thầy đối với mình, còn con bạn Khánh Dương thì cứ ngặt nghẽo cười và phán trêu tôi: “ HA sướng nhá vậy là cậu có số làm cán bộ từ bé đấy nhé !”
So với các thầy cô ở trường Đống Đa hồi ấy thì hình như trong đám học trò chúng tôi ai cũng thấy thầy Điển thuộc nhóm các thầy cô trẻ, vui tính, cực kỳ hào hoa nghệ sỹ , lãng mạn vô cùng.
Có một lần họp lớp tôi mời thầy đến dự cùng chúng tôi ở HN, để tạo ấn tượng và kiểm tra trí nhớ các bạn mình, cứ mỗi bạn đến cửa, khi thầy chào bạn ý, mình nhanh nhảu giới thiệu bằng câu hỏi: “ Cậu có nhận ra ai đây không ?” có bạn thì vẫn nhận ra thầy, nhưng cũng nhiều bạn lâu quá, mấy chục năm rồi, nên không nhớ… thậm chí có cô bạn còn nói : “ Trông bạn cũng quen quen…” rổi bất ngờ hỏi lại thầy : “ Thế bạn có biết tôi là ai không ?!? Làm cả lũ bạn bè cười lăn. Không phải chỉ một người mà mấy bạn liền, thế mới biết ai cũng vẫn thấy thầy trẻ.
Kỳ vừa rồi tôi đã nhận được cuộc gọi từ thầy :” HA à, cuối tháng 11 này thầy sẽ vào đấy, thầy trò mình gặp nhau nhé, nhớ sắp xếp thầy trò mình lại đi nhảy em nhé !” “ Vâng chúng em lúc nào cũng vẫn mong, vẫn chờ thầy !”
TRUYỀN THỐNG TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO

TRUYỀN THỐNG TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO
Tốt nghiệp ngành Sinh học, khoa Sinh, trường Đại học Sư phạm Hà Nội 1, tôi được phân công vào giảng dạy tại trường Cao đẳng Sư phạm Đà Lạt (tiền thân là trường Grand Lycée Yersin), tọa lạc tại số 29, Yersin. Hồi này Đà Lạt cùng với các tỉnh và thành phố ở miền Nam mới được giải phóng hơn 2 năm. Con người nơi đây rất hiền lành, chân thật. Họ đến từ nhiều nơi, nhưng nhiều nhất là người xứ Quảng, xứ Huế.
Đà Lạt, thành phố mộng mơ trên cao nguyên Lâm Viên lộng gió, được khởi xướng xây dựng từ năm 1893, nhằm làm khu nghỉ dưỡng cho binh lính và công chức Pháp ở Đông Dương. Phong cảnh Đà Lạt thời ấy rất tuyệt vời, khí hậu tương tự như vùng ôn đới của châu Âu. Những căn biệt thự sang trọng, đẹp quý phái, mang dáng dấp kiến trúc Pháp ở thế kỷ thứ 19, nằm lẩn khuất bên những đồi thông, xen giữa là các thung lũng, vách núi và những ruộng rau trải dài…
Hàng ngày tôi đều đạp xe trên những con đường đẹp như tranh để đến trường. Một ngày tháng 9 năm 1978, tôi thấy phía trước có một dáng người quen quen đang đi bộ. Người này có nước da trắng trẻo, đậm người, dáng dấp rất phong độ. Tôi nhớ ra đó thầy Điển dạy môn Vật lý ở trường PTCN cấp 3 Đống Đa, Hà Nội. Thầy dạy ở trường nhưng không dạy ở lớp tôi. Tôi vội dừng xe, bước xuống ngả mũ chào thầy, rồi tự giới thiệu em là Võ Thị Hạnh Phúc, học lớp 10B của trường Đống Đa. Gần chục năm tốt nghiệp, xa Hà Nội thân thương, vào công tác ở một miền đất lạ, gặp được người quen là mừng lắm, huống hồ lại được gặp thầy giáo của trường cũ Đống Đa thân yêu. Tôi hỏi thăm thầy và biết thầy đang đi công tác ở Tp. Hồ Chí Minh và thầy tranh thủ lên Đà Lạt để thăm một người bạn. Thầy hỏi thăm tôi và gia đình. Tôi tíu tít kể với thầy về gia đình tôi, về công việc và về ngôi trường mình đang dạy học, ngôi trường do người Pháp xây dựng, nằm trên một ngọn đồi, mang dáng dấp một con tàu đang lướt sóng ở đại dương. Tôi kể về những người đồng nghiệp của tôi. Họ, phần lớn là những người mới qua tuổi 20 như tôi, tràn đầy sức sống và nhiệt huyết của tuổi trẻ, tự nguyện rời Hà Nội để đem con chữ và kiến thức khoa học tới vùng đất cao nguyên xa xôi này. Sinh viên của trường cũng ở vào độ tuổi xấp xỉ thày cô giáo vì trước ngày giải phóng (1975) họ đã là những sinh viên năm thứ 2, thứ 3 của các trường ở miền Nam, nay tụ tập về học tại trường CĐSP Đà Lạt.
Hai thầy trò cứ tiếp tục vừa đi vừa say sưa ôn lại những kỷ niệm đã qua, quên cả đoạn đường ngoằn ngoèo, lên đồi, xuống dốc. Rồi cũng đến lúc thầy trò phải chia tay. Thầy tiếp tục về Sài Gòn công tác, còn tôi cũng phải tiếp tục đạp xe đến trường.
Tiễn thầy đi rồi, tối về mới thấy tiếc sao mình không được gặp thầy sớm hơn để mời thầy về nhà chơi và thăm gia đình, hỏi thăm về gia đình thầy và công việc của thầy và hỏi nhiều hơn nữa về các thày cô giáo ở trường Đống Đa xưa.
Thuở nhỏ, lúc còn đi học, tôi đã khát khao lớn lên mình sẽ làm cô giáo. Thế rồi niềm ao ước đó đã thành sự thật. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, tôi thi vào trường Đại học Sư phạm Hà Nội 1, và tôi đã vinh dự trở thành người giáo viên.
Sau 5 năm giảng dạy tại trường CĐSP Đà Lạt, tôi chuyển về công tác tại khoa Sinh thuộc trường CĐSP thành phố Hồ Chí Minh (nay là trường Đại học Sài Gòn). Tôi được phân công làm công tác giảng dạy, rồi công tác quản lý và rồi làm công tác công đoàn giáo dục, phụ trách nữ công, tổ chức và vận động cán bộ công chức (đặc biệt là nữ) thực hiện tốt hai nhiệm vụ: Giỏi việc nước, đảm việc nhà. Tôi như con tằm nhả tơ, tiếp tục cần mẫn làm việc, đóng góp sức mình cho sự nghiệp giáo dục và đào tạo của quê hương đất nước.
Năm 2006, nhóm bạn học cùng trường PTCN cấp 3 Đống Đa đang sinh sống và lập nghiệp tại thành phố Hồ Chí Minh đã tìm đến với nhau như các bạn Hoàng Anh, Ánh Tuyết, Hồng Hải, Tùng Giang, Minh Tuấn, Hữu Kỳ, Quốc Minh… và cả Khánh Dương (nay đã mất). Trong một lần tụ hội tại một nhà hàng trên đường Sư Vạn Hạnh, chúng tôi lại được gặp thày Điển. Thầy nhắc lại chuyện thầy và tôi gặp nhau tại Đà Lạt năm 1978 và nói đã kể lại chuyện này cho những học sinh thế hệ 7X, 8X nghe, bàn về tình thầy trò, lễ nghĩa chào hỏi thầy cô giáo cũ, nhằm giáo dục truyền thống “Tôn sư trọng đạo” cho học sinh trong nhà trường.
Còn tôi cũng chỉ nghĩ giản đơn như lời cha ông ta đã dạy qua câu tục ngữ “ Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”. Hiểu theo nghĩa chữ Hán của câu tục ngữ này là chữ Nhất nét gạch ngang (--) là “một chữ”. Khi bẻ đôi chữ này ra (-) thành “nửa chữ”, vẫn hiểu là chữ Nhất. Về ý nghĩa nhân văn có thể hiểu là ông cha ta dạy ta rằng phải trân trọng và ghi nhớ công ơn người thầy của mình, dù học thầy lâu hay mau, học nhiều năm hay chỉ học vài tháng, vài ngày. Học nhiều hay ít, học trực tiếp hay gián tiếp thì vẫn là những bậc thầy của mình. Ta phải ghi nhớ công ơn của thầy. Thầy dạy ta học, thầy dạy ta làm, thầy dạy ta nên người công dân có ích cho xã hội. Bây giờ, dù ta đã lớn khôn, dù ta đang đảm nhận những cương vị nào, thì khi gặp lại người thầy cũ, ta cũng phải chào hỏi lễ phép, bởi thầy là người đã khai sáng, mở đường cho những thành công trong sự nghiệp và cuộc sống của mình. “Không thầy đố mày làm nên !” Chuyện tôi lễ phép chào thầy năm xưa tuy nhỏ, nhưng khi nghe thầy nhắc lại, tôi nghiệm ra đó là bài học lớn đối với cuộc đời của tôi khi giáo dục sinh viên và con cháu của mình.
Thực tế, người thầy ở bất cứ một xã hội nào cũng rất được tôn trọng. Chính vì vậy mà các nước trên thế giới đều chọn một ngày trong năm gọi là Teacher’s Day, để tôn vinh những người làm nghề “chèo lái con thuyền tri thức” cho nước mình. Dù mục đích chung là như nhau, nhưng thời điểm và nghi thức tổ chức ngày này lại rất khác nhau. Cụ thể, Ngày Nhà giáo ở Mỹ là ngày thứ Ba, tuần đầu của tháng 5, ở Nga là ngày 5/10, Trung Quốc 10/9, Hàn Quốc 15/5, Thái Lan 16/1, Ấn Độ 5/9, Argentina 11/9, Chile 10/12, Iran 2/5, Thổ Nhĩ Kỳ 24/11 v.v…Ở Việt Nam, kể từ năm 1982, Nhà nước đã quyết định chọn ngày 20/11 ( cũng là ngày Quốc tế Hiến chương Nhà giáo ) làm Ngày Nhà giáo Việt Nam để tôn vinh những người luôn luôn tận tụy vì sự nghiệp giáo dục và đào tạo của đất nước.
“Tôn sư trọng đạo” không chỉ là vấn đề đạo đức mà còn là một truyền thống văn hóa vô cùng tốt đẹp của dân tộc ta. Các thầy cô giáo trên khắp mọi miền, dù phải đối mặt với vô vàn khó khăn trong cuộc sống, vẫn đang ngày đêm lo lắng tìm mọi cách để truyền thụ cho học sinh những tinh hoa tri thức của nhân loại. Về phía trò, bên cạnh rất nhiều học sinh chăm ngoan, thực hiện đúng đạo làm trò, kính yêu và tôn trọng các thầy cô giáo, còn có không ít bạn trót quên đi đạo nghĩa thầy trò. Đã có những câu chuyện đau lòng về việc học trò xúc phạm thầy cô giáo, vô lễ, bất kính với những người đang ngày đêm dạy điều hay lẽ phải, truyền đạt cho mình những kiến thức mới nhất của nhân loại.
Dưới tác động của kinh tế thị trường, chuyện học hành ngày nay đang trở nên phức tạp. Sự xuống cấp về đạo đức xã hội ngày càng trầm trọng, một số phụ huynh và học sinh đang xem thầy cô như “những người bán chữ”, thì truyền thống “Tôn sư trọng đạo” cần phải được kế thừa, vun vén, duy trì và phát triển. Nhà nước và các tổ chức xã hội cần phải tăng cường các hoạt động tuyên truyền, nhắc nhở mỗi công dân nhìn nhận lại thái độ, cách ứng xử của mình đối với những người đang làm nghề dạy học trong xã hội.
Nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày tựu trường PTCN cấp 3 Đống Đa (1968-1971), xin gửi một chút tâm sự của cá nhân về nghề giáo và cả nỗi hồi hộp chờ mong ngày gặp lại các thầy cô giáo cũ để tri ân công lao dạy dỗ chúng tôi trưởng thành như ngày hôm nay.
Xin kính chúc các thầy cô và các bạn cùng Khóa luôn mạnh khỏe, hạnh phúc.
Tp. HCM, tháng 5/2018
Võ Thị Hạnh Phúc
!['NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO...
(Bài viết trên f của bạn @[100001030321227:2048:Lê Hải])
Sưu tầm cho bạn bè.
Nhớ mãi các thầy cô.
Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là cha hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó…
Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi với người ta”!… Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”.
Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.
Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa.
Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000 đồng bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.
Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!). Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy.
Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.
Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh… Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… Sao không đợi con về?”.
Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về…'](https://scontent.fsgn5-2.fna.fbcdn.net/v/t1.0-0/p228x119/15134663_1848387702111001_2155326648691922503_n.jpg?oh=feadd649a16282977988ad208c4c8582&oe=59DF6959)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét